3 giờ chiều, du thuyền cập bến. Chương Quyết và Thôi Thành Trạch là nhóm đầu tiên xuống tàu.
Vì Chương Quyết cũng không cần Thôi Thành Trạch cùng y trở về quốc gia mới nên sau khi hoàn thành các thủ tục ở quầy giám sát, lấy lại hộ chiếu, họ nói lời tạm biệt.
Bên ngoài lối ra có rất nhiều phóng viên chờ phỏng vấn hành khách trên chiếc du thuyền này. Chương Quyết đeo kính râm và khẩu trang, cúi đầu đi phía sau các hành khách khác.
Còn chưa đến lối ra, Chương Quyết đã thấy Ngải Gia Hi với chiếc áo khoác dài, đút hai tay vào túi đang đứng lẫn trong đám đông chờ người. Cậu lại mới đổi màu tóc, tóc mái màu nâu nhạt rủ xuống trán, còn mở to mắt, ngưỡng cổ lên nhìn xung quanh y như một em chim cánh cụt đang đung đưa.
Dù Ngải Gia Hi đã rất cố gắng tìm Chương Quyết, nhưng theo lẽ thường, Chương Quyết vẫn là người đến trước và gọi Ngải Gia Hi, làm cậu giật mình ngoái lại nhìn.
Lối ra rất hẹp, chỉ vừa đủ hai người đi qua, vẫn còn vài hành khách đang đợi phía sau nên Chương Quyết liền một tay xách túi, một tay giữ vai Ngải Gia Hi rồi kéo cậu ra ngoài.
Đi được vài bước, đến một nơi thoáng đãng hơn, Ngải Gia Hi lại nắm tay Chương Quyết, ngước lên nhìn y với đôi mắt rưng rưng mà gọi: "A Quyết…"
Rồi nhào vào lòng Chương Quyết, vùi mặt vào ngực y, ôm chặt eo y mà đáng thương nói: "Hôm xem được tin tức, em đã sợ chết đi được."
"Em còn nghĩ nếu anh thực sự gặp chuyện không may, điều cuối cùng mà em nói với anh lại là lột tôm cho em." Cậu thút thít nói.
Ngải Gia Hi vẫn ôm không buông, mãi lâu sau mới chịu kéo Chương Quyết ra ngoài.
Tài xế đợi cách sảnh nhà ga không xa. Họ lên xe, cùng nhau ngồi ở ghế sau. Ngải Gia Hi cởi áo khoác ra ôm vào ngực, rồi nói với Chương Quyết: "Bây giờ chúng ta về khách sạn trước, ngày mai lại bay về nhà."
"Ừ." Chương Quyết gật đầu, tháo kính râm và khẩu trang đặt sang một bên.
Khoang sau của xe rất rộng, nhưng Ngải Gia Hi vẫn một mực dán sát bên người Chương Quyết, cậu còn nhìn Chương Quyết một hồi, đột nhiên thở dài mà nói với y: "Bác trai hôm qua có gọi cho em, còn bảo sau khi đón anh rồi phải đưa thẳng đến chỗ họ, không được phép đi đâu hết."
"Nhưng em thấy bác ấy có vẻ cũng hết giận rồi," Ngải Gia Hi trấn an mà vỗ vai Chương Quyết, "Dù sao cũng đâu phải lỗi của anh, họ chẳng qua chỉ lo lắng cho anh nên mới như vậy thôi."
"Sao em có thể không lo." Ngải Gia Hi cụp mắt nói, còn chưa kịp nói xong thì chiếc xe đã dừng trước cửa khách sạn.
Người gác cửa của khách sạn mở cửa xe cho họ, một cơn gió lạnh ùa vào khiến Ngải Gia Hi khẽ rùng mình, không nói gì nữa.
Xuống xe, hai người đi vào sảnh khách sạn.
Ngải Gia Hi thấp hơn Chương Quyết cả cái đầu, cậu bất chợt níu tay Chương Quyết, nhỏ giọng gọi: "A Quyết."
Ngải Gia Hi ngước lên, nhìn y với vẻ do dự, rồi lại dời mắt sang hướng khác, nói: "Không có gì."
Họ tiếp tục đi vào thang máy, lên lầu rồi đi dọc theo hành lang trở về phòng.
Thời gian sau đó, Ngải Gia Hi cũng không nhắc đến Trần Bạc Kiều với Chương Quyết mà phàn nàn với y về chuyện cha bắt cậu đi xem mắt, còn nói quốc gia mới quá nhỏ, những gia đình quyền thế mà cậu gặp đều trong vòng bạn cũ của cậu, hay tiệc sinh nhật năm nay sẽ được tổ chức ở một hòn đảo, bắt Chương Quyết phải ở lại cho đến khi kết thúc, không được lén chuồn đi.
Ngải Gia Hi nói rất lâu, lâu đến mức ngả đầu vào ghế ngủ gục luôn.
Vào trưa hôm sau, họ lên máy bay trở về quốc gia mới, đến nơi rồi liền đi thẳng đến nhà của cha mẹ Chương Quyết.
Nhà cha mẹ Chương Quyết nằm ở ngoại ô thủ đô quốc gia mới, có diện tích rất lớn.
Ngải Gia Hi đưa Chương Quyết đến cửa xong lại nói: "Cha đang tìm em có việc gấp nên em sẽ không vào đâu."
Trong không khí tràn ngập mùi hương hoa quen thuộc. Mẹ Chương Quyết đang đứng cách đó không xa, trên người mặc bộ váy cắt may vừa người, mái tóc được uốn xoăn tinh tế, bà trang điểm nhẹ, hai tay giao nhau chăm chú nhìn y
"Con về rồi đấy à." Dứt lời bà lại khẽ dang tay ra với Chương Quyết.
Trên người bà có một mùi thơm thoang thoảng, trong khi dáng người mảnh khảnh này Chương Quyết cũng được thừa hưởng từ bà, chỉ khác là Chương Quyết không thích trưng diện cho lắm. Lúc này bà lùi lại một bước, ngắm Chương Quyết hồi lâu, lại nhỏ giọng phàn nàn: "Tóc bao lâu rồi không chịu cắt."
Mẹ Chương Quyết bất đắc dĩ lắc đầu: "Cha đang ở thư phòng chờ con đấy, con mau lên đó đi."
Cha của Chương Quyết là Bộ trưởng Ngoại giao của quốc gia mới, thường xuyên bận rộn, hiếm khi ở nhà vào ban ngày. Chương Quyết mang theo chút bất an lên lầu vì còn nhớ lần trước khi nói chuyện với cha mình trong thư phòng, y đã hứa sẽ đưa Trần Bạc Kiều về đây để giải mã gen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!