Chương 33: (Vô Đề)

Sau khi trải qua ba ngày trên du thuyền với Chương Quyết, Trần Bạc Kiều chưa khi nào lại cảm thấy không yên như lúc này.

Không phải không yên vì những mối nguy hiểm chưa lường trước mà anh phải đối mặt sau khi trở lại Liên minh châu Á, cũng không phải không yên về việc sắp bị bắt giữ lúc nửa đêm.

Anh rất rõ quyết định của anh và Bùi Thuật là đúng đắn. Chương Quyết theo du thuyền đến Bắc Mỹ, trở về quốc gia mới chờ anh, mà bản thân anh cũng đã sẵn sàng chấp nhận mọi bất trắc có thể xảy ra.

Chỉ là anh vẫn cứ cảm giác có gì đó không quá ghê gớm nhưng rất khó bỏ xuống được.

Cha anh khi còn sống, không giống như hàng tá tiêu chuẩn lập gia đình mà mẹ kế đặt ra, đối với bạn đời tương lai của anh, ông chỉ có hai yêu cầu. Một là phải có xuất thân từ Liên minh châu Á, và hai là người Omega đó phải có ý định sinh con.

Vào thời điểm ấy, Trần Bạc Kiều chỉ cảm thấy yêu cầu của cha anh là quá đơn giản, nên đã thoải mái đáp ứng ông. Nay mới biết thế sự thật vô thường, khi cha anh đã không còn ở đây, mà Chương Quyết cũng không phải Omega đến từ Liên minh châu Á.

Trần Bạc Kiều thầm nghĩ, nếu anh và Chương Quyết yêu nhau khi anh còn là thiếu niên, Trần Triệu Ngôn cũng có thể tức giận như khi biết tin anh muốn gia nhập quân đội, chỉ là nếu cho ông gặp Chương Quyết, ông có thể sẽ thay đổi suy nghĩ của mình.

Bởi vì Chương Quyết quả thực là kiểu người mà các trưởng bối rất thích: dễ tính, có học thức, kiên nhẫn lại ngoan ngoãn, hiểu chuyện và có đời tư rất trong sạch.

Vào ngày Chương Quyết đưa Trần Bạc Kiều từ xe áp tải đến Thái Lan, anh đã cảm thấy thái độ của y đối với anh rất thú vị.

Giống như một người cố chấp tìm kiếm một bóng hình ở trong nước, dù biết rõ Trần Bạc Kiều đứng trên bờ nhưng vẫn cúi đầu mà chậm rãi múc nước, múc rồi lại đổ hết lần này đến lần khác, không ngừng làm những điều vô nghĩa và lãng phí thời gian, trong khi vẫn không chịu để lộ ra tí mệt mỏi nào.

Vào buổi chiều du thuyền tiếp cận vùng biển Liên minh châu Á, Chương Quyết đã ngủ được hơn một giờ.

Y mặc áo sơmi của Trần Bạc Kiều, nằm nghiêng, bên hông đắp một tấm chăn, trên người đầy những dấu vết tình ái, như một miếng bọt biển thấm nước nở ra, từ sâu trong cơ thể không ngừng tỏa lên mùi pheromone chỉ thuộc về Trần Bạc Kiều.

Ba giờ chiều, bị âm thanh lật tài liệu của Trần Bạc Kiều đánh thức, y mở mắt nhìn đồng hồ điện tử bên đầu giường, chậm rãi chống người ngồi dậy nhìn anh.

Trần Bạc Kiều thấy vậy bèn hỏi: "Tôi đánh thức cậu à?"

"Khi nào thì anh đi?" Tay y níu tấm chăn, nhẹ giọng hỏi, "Tôi có thể tiễn anh không?"

Hàng lông mi dài của y khẽ chụm lại rồi chầm chậm tách ra, mỗi chớp mắt ấy như một nguyện thề trong im lặng, dưới ánh sáng trắng đến chói mắt, nhiệt độ ổn định ở mức hai mươi trong phòng, dường như rất đơn giản mà làm lòng người lay động.

Trong những ngày gần đây trên du thuyền, Trần Bạc Kiều không xuống lầu thư giãn như Bùi Thuật đã nói, không tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ phép, mà ngoại trừ lên giường với Chương Quyết, anh hầu như cũng không cùng y làm những việc mà một đôi tình nhân nên làm, vì vậy lúc này anh mới cảm thấy áy náy, cho rằng bản thân đã làm không tốt, chỉ hy vọng trong tương lai có thể bù đắp cho y.

Những việc mà người bình thường khi yêu sẽ làm, như chỉ là một hành động dỗ dành an ủi hoặc tặng quà trong những dịp lễ này nọ, chỉ là lần này đã quá muộn, nếu có lần sau anh sẵn sàng cùng Chương Quyết trải nghiệm.

Trần Bạc Kiều bỏ tài liệu trong tay xuống, nói với y: "Năm giờ, còn cần bàn với Bùi Thuật vài chuyện."

Chiếc áo của Trần Bạc Kiều bị y ngủ hằn ra rất nhiều nếp nhăn, che đi một phần ba đùi.

Sau đó y vẫn tỏ ra như thường mà bò về phía trước như muốn xuống giường, nhưng di chuyển được vài bước, sắc mặt y bỗng trở nên căng thẳng.

"Sao thế?" Trần Bạc Kiều đứng dậy, đi đến giúp y.

Trần Bạc Kiều dõi theo bóng lưng của Chương Quyết, lúc đầu không hiểu vì sao y lại vội vã như vậy, nhưng chờ đến khi y đã đi đến cửa phòng tắm, anh mới chợt thấy chất lỏng trắng đục đang dọc theo chân y chảy xuống.

Trần Bạc Kiều đợi một lúc, lại cầm quần áo qua đưa cho y. Chương Quyết hé cửa nhận lấy rồi nói cảm ơn, ở trong phòng tắm hồi lâu mới ra ngoài.

Có thể do mới tắm xong nên trên người y vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của sữa tắm, y chậm rãi bước đến chỗ Trần Bạc Kiều, nói với anh: "Để tôi giúp anh đổi hóa trang."

Trần Bạc Kiều không để Chương Quyết đứng mà muốn y ngồi ở mép giường, sau đó lại tìm những món đồ để hóa trang đưa cho Chương Quyết, còn mình ngồi trên một chiếc giường khác, đối diện với Chương Quyết.

Bàn tay của Chương Quyết chậm rãi thao tác trên khuôn mặt của anh, khi dán râu lên, đầu ngón tay y còn vô tình chạm vào môi dưới của anh.

Cứ như hóa trang chậm hơn thì tối nay Trần Bạc Kiều có thể ở lại lâu hơn vậy.

Nhưng cuối cùng y vẫn hoàn thành trước bốn giờ rưỡi, sau đó còn chăm chú nhìn Trần Bạc Kiều hồi lâu, rồi lại gần hôn lên môi anh.

Trông Chương Quyết vẫn có vẻ lãnh đạm, nhìn qua không giống như sẽ rơi lệ, hay vì Trần Bạc Kiều mà òa khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!