Chương 32: (Vô Đề)

Trần Bạc Kiều khoanh tay dựa vào tường, lặng lẽ chờ Chương Quyết đưa ra quyết định.

Còn Chương Quyết thì giống như lâm đại nạn, chậm chạp lật tới lui tờ danh sách giải trí, hy vọng Trần Bạc Kiều sẽ chờ đến mất kiên nhẫn mà tự mình chọn luôn cho khỏe.

Sau năm phút, Trần Bạc Kiều rốt cuộc nói: "Thôi, để tôi đi."

Nghe thấy câu này Chương Quyết lập tức ngước mặt lên, vèo một cái trả nó về cho anh.

Trần Bạc Kiều cầm lên xem, hơi buồn cười liếc nhìn Chương Quyết, nói: "Lật đến sòng bạc luôn rồi."

Anh vừa lật vừa như muốn nói gì đó, Chương Quyết sợ anh sẽ hỏi một vấn đề khác nên liền bật thốt lên: "Tôi cũng có thể." Thậm chí còn cố cười cười với Trần Bạc Kiều để lấy lòng.

Trần Bạc Kiều bất đắc dĩ nói: "Thôi được rồi, tôi sẽ không hỏi cậu." Sau đó nhanh chóng chọn một nhà hàng, nhấc điện thoại bàn bên tủ tivi để đặt một cuộc hẹn.

Âm thanh phát ra từ ống nghe rất lớn. Chương Quyết ngồi trên giường còn có thể nghe thấy quầy lễ tân nói gì.

Họ nói rằng nhà hàng vừa lúc còn một chỗ cuối cùng, sau khi xác nhận thời gian dùng bữa với Trần Bạc Kiều, cũng nhắc nhở anh rằng nhà hàng có quy định về trang phục, cần phải mặc chính trang mới có thể đi vào.

Trần Bạc Kiều cúp điện thoại, quay sang hỏi Chương Quyết: "Cậu còn nhớ tướng mạo của người đã đổi thẻ phòng với tôi không?"

Máy quay ở khu vực công cộng tuy được phân bổ dày đặc, nhưng có điều không cho độ nét cao. Nét mặt và chiều cao của người này tương tự như Trần Bạc Kiều, cũng cùng một kiểu tóc, chỉ là không có râu.

Để không bị phục vụ của nhà hàng chặn lại, họ trước tiên đến khu thương mại ở tầng dưới, đi vào một cửa hàng bán quần áo và đồ da nam, yêu cầu nhân viên lấy cho họ hai bộ âu phục.

Khi Chương Quyết thay quần áo xong ra khỏi phòng thay đồ, Trần Bạc Kiều vẫn chưa ra ngoài.

Cà vạt của y thắt không được đẹp, vì vậy đang đứng cạnh sô pha nhờ nhân viên sửa lại.

Trợ lý cửa hàng là một cô nàng Omega nhỏ nhắn, phải nhón chân mới có thể chạm vào cổ áo của y, có thể do phải giữ thăng bằng nên cô thao tác khá chậm, còn chưa kịp chỉnh xong cô bất ngờ bỏ tay xuống, lùi lại một bước, nhìn ra phía sau Chương Quyết.

Trước khi Chương Quyết lên tiếng, anh đã mỉm cười với y.

Ngay giây phút ấy, anh và cậu bé mà Chương Quyết từng gặp trong văn phòng hiệu trưởng vào cái hôm đầu tiên báo danh ở Roche, luôn tồn tại trong ký ức của y, dường như chồng lên nhau.

Cậu bé mặc đồng phục của trường còn cao hơn Chương Quyết nửa cái đầu, cũng từng mỉm cười và nói với y "Chào mừng bạn đến trường", rồi nhìn xuống thông báo trong tay Chương Quyết mà gọi: "Chương Quyết."

Chỉ khác là lần này Trần Bạc Kiều lại nói: "Tới đây."

Trần Bạc Kiều nhẹ nhàng kéo tay Chương Quyết để y đứng gần hơn, thành thạo thắt lại cà vạt cho y rồi đưa thẻ cho nhân viên bán hàng đang đứng bên cạnh.

Họ đến nhà hàng đúng giờ, đi qua dãy bàn ăn trong nhà, lại bước lên bậc thang để lên boong tàu.

Bầu trời gần như chuyển sang màu xanh thẫm, gió biển hơi lớn, ngọn nến trên bàn được chụp lại bằng lồng pha lê, trông rất tinh tế và lãng mạn.

Các món ăn trong nhà hàng này đều rất ngon miệng, chỉ là lượng thức ăn hơi nhiều, và gần đây Chương Quyết cũng không có tâm trạng ăn uống nên món chính còn chưa bưng lên thì y đã no rồi, nhưng vì không muốn Trần Bạc Kiều nhận ra, mỗi món y đều nếm thử một ít.

Ăn tối xong, họ ở trên boong một lúc.

Hóng gió đêm giây lát, nhìn mặt biển tối tăm gợn sóng đằng xa, Chương Quyết chợt cảm thấy choáng váng.

Sự khó chịu đi thẳng từ bụng trái lên đến đỉnh đầu, Chương Quyết dùng tâm trí lao đao mà nghĩ, nghi ngờ bản thân đã bị say sóng, y níu chặt lan can quay lại nhìn Trần Bạc Kiều. Mà Trần Bạc Kiều cũng đang nhìn y, anh hơi nhíu mày hỏi: "Cậu không thoải mái à?"

"Ừ, có thể là say sóng." Chương Quyết uể oải nói.

Trần Bạc Kiều lại hỏi: "Trong phòng có thuốc không?"

"Vậy đi khám thử xem." Trần Bạc Kiều nắm chặt tay Chương Quyết, dẫn y vào trong.

Trong phòng vẫn ấm hơn trên boong tàu, làm cho cơn buồn nôn của Chương Quyết cũng đỡ hơn phần nào, chỉ là vẫn choáng váng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!