Giờ khởi hành đã điểm, du thuyền chuẩn bị ra khơi.
Thôi Thành Trạch đang đứng ở cửa phòng 1037, đợi ai đó.
Anh ta năm nay vừa tròn ba mươi tuổi, từng trải qua năm năm trong quân đội Liên minh châu Á, sau đó xuất ngũ vào làm cho công ty bảo mật của Bùi Thuật và cũng từng ly hôn một lần. Gia đình anh ta nằm ở một thị trấn nhỏ gần vùng chiến sự, thế nên kể từ khi Liên minh châu Á và Mông Cổ khai chiến với nhau, anh ta cũng gần như bị cắt đứt liên lạc với gia đình, mãi đến khi vùng chiến sự được giải phóng vào đầu năm nay, anh ta mới lại lần nữa đoàn tụ với mẹ và các em.
1037 ở cuối hành lang.
Thôi Thành Trạch nhìn những người tới lui trong hành lang, ai nấy cũng đều bước vào phòng riêng mà không đến gần 1037.
Đúng vào 3 giờ 7 phút chiều, đầu hành lang xuất hiện một người đàn ông Alpha mặc đồ công sở với bộ râu quai nón đi về phía Thôi Thành Trạch. Chiều hôm nay, Thôi Thành Trạch đã gặp qua người này, vóc dáng có phần giống với anh ta nhưng vẫn cao hơn một chút, bước chân của người này không dừng lại cho tới khi đến trước cửa phòng 1037.
"Xin lỗi, vì đã để anh đợi lâu." Người đàn ông nói rồi rút thẻ phòng ra, quẹt vào cảm ứng từ của phòng 1037, từ đó phát ra âm thanh mở khóa.
Cửa phòng mở ra, người đàn ông bước vào, Thôi Thành Trạch cũng xách hành lý theo sau.
Người đàn ông trước tiên bật đèn phòng. Mặc dù bên trong cabin được lắp đặt rèm cửa nhưng thực ra không có nguồn sáng và cửa sổ thật, ánh sáng chói lóa hắt xuống từ đèn trần, khiến cho gian phòng vốn đã chật hẹp nay càng thêm áp lực.
Thôi Thành Trạch trở tay đóng cửa, lưỡng lự cất tiếng gọi: "Đại tá Trần."
Trần Bạc Kiều quay lại, đưa tay ra, chớp nhoáng mà mạnh mẽ bắt tay với Thôi Thành Trạch, rồi nói: "Xin chào."
"Chào ngài." Thôi Thành Trạch từ đó đến nay đã nhiều lần trông thấy hình ảnh Trần Bạc Kiều trên khắp các phương tiện truyền thông, chẳng qua đây vẫn là lần đầu tiên anh ta được tận mắt chứng kiến một Trần Bạc Kiều ngoài đời thực.
Trần Bạc Kiều đã đổi hóa trang, mặc một bộ đồ trông có chút lôi thôi, cổ áo thắt chặt, ánh mắt anh tuy bình tĩnh, nhưng vẫn mang cảm giác áp bức không thể diễn tả. Thôi Thành Trạch khẩn trương rút tay lại, nói với Trần Bạc Kiều: "Đại tá Trần, Bùi tiên sinh nói hãy cho ngài ấy biết tin ngay sau khi vào phòng."
Trần Bạc Kiều gật đầu nói: "Được." Thôi Thành Trạch lập tức gọi cho Bùi Thuật qua một đường dây bí mật, sau đó dán một máy chiếu nhỏ vào cửa tủ để chiếu hình ảnh của Bùi Thuật lên bức tường trắng.
Thôi Thành Trạch từng là vệ sĩ của mẹ Bùi Thuật, nhưng vài tháng trước Bùi Thuật đã chuyển anh ta đến một vị trí nhỏ trong số các công ty con của Tập đoàn, chờ đợi thời điểm thích hợp sẽ bắt đầu hành động.
Cách đây một tuần, Bùi Thuật đã cho anh ta biết về kế hoạch rồi đưa anh ta đến Thái Lan, ngụy tạo cho anh ta một danh tính mới, mà so với những người khác thì việc anh ta phải làm cũng không nhiều, chỉ cần hoán đổi thân phận với Trần Bạc Kiều, ở cùng phòng với một người chưa rõ khác và đến Bắc Mỹ bằng hộ chiếu của Thẩm Vũ Phi.
"Lên tàu rồi à?" Bùi Thuật ngồi sau bàn làm việc hơi bừa bộn, ngước lên nói, "Chờ tàu ra khơi rồi, Triệu Côn sẽ nhận được thông tin về hộ chiếu và số phòng của mày. Theo như dự tính, con tàu sẽ đi vào vùng biển của Liên minh châu Á vào sáng sớm bốn ngày sau."
Thôi Thành Trạch liếc nhìn Trần Bạc Kiều, thấy vẻ mặt của anh vẫn không có gì thay đổi, chỉ khẽ gật đầu xem như đã hiểu.
"Ngoài ra," Bùi Thuật đẩy kính, lật tìm trong chồng tài liệu tìm ra một tờ giấy, đặt nó lên trên cùng rồi nói với Trần Bạc Kiều, "Vấn đề trước đây mày hỏi tao, tụi tao cũng đã thảo luận rồi. Tổng thống vì không muốn làm to chuyện, lão ta sẽ nhanh chóng dời con tàu ra khỏi vùng biển Liên minh châu Á. Còn về sự an toàn của những người khác trên tàu, cũng nhờ đó mà sẽ không bị ảnh hưởng."
"——Nhưng với điều kiện là những người đó phải ở yên trong phòng, đừng có đêm hôm khuy khoắt lại chạy lung tung." Không đợi Trần Bạc Kiều trả lời, Bùi Thuật lại bổ sung.
"Biết rồi." Trần Bạc Kiều đáp.
Thôi Thành Trạch mơ hồ nhận thấy cả hai đều đang ám chỉ về điều gì đó, bầu không khí mới tự dưng có chút kỳ lạ, còn kỳ lạ ở đâu thì anh ta cũng không biết nữa.
Bùi Thuật cũng "Ừm" một tiếng, rồi đột nhiên nheo mắt, cẩn thận dò xét cách ăn mặc của Trần Bạc Kiều, chậm rãi đánh giá: "Tay nghề khá đấy." Lại nói với Thôi Thành Trạch: "Thành Trạch, ba ngày sau anh lại đưa Chương Quyết đến phòng, giúp cậu ta đổi hóa trang nhé."
Thôi Thành Trạch liếc nhìn Trần Bạc Kiều. Trần Bạc Kiều lại hờ hững nói với Bùi Thuật: "Khi đang nói chính sự, mày đừng có vờ vịt thăm dò tao."
Bùi Thuật sững sờ, lại cười cười giải thích: "Thì tao chỉ hỏi thôi mà."
"Mày ở một mình vẫn thoải mái hơn nhiều chứ," Bùi Thuật lại nói, "Tao cũng xem bản đồ trong khoang rồi, mày cần gì phải chen chúc một chỗ với cậu ta."
Giọng nói của Bùi Thuật ngày càng nhỏ, dường như cũng không muốn tiếp tục chủ đề này, liền lái sang hướng khác, nói: "À, thuốc thúc đẩy phân hóa τ mày nhờ tao đi tìm trên thị trường đều là giả, tao lại không có thẩm quyền gì trong tập đoàn của mày, cho nên đến giờ vẫn chưa tìm được."
Thấy Trần Bạc Kiều gật đầu, Bùi Thuật lại nói: "Bỏ qua chuyện này đi. Tao đã điều tra rồi, chiếc du thuyền này khá tốt, có nhiều hoạt động giải trí rất đa dạng. Mười năm rồi mày chưa được nghỉ phép, thẻ tín dụng của Chúc Hà lại rất nhiều tiền, mày tận dụng khoảng thời gian này để hưởng thụ chút đi, vì phía trước còn phải đánh một trận khó khăn nữa."
Thôi Thành Trạch không rõ bước tiếp theo trong kế hoạch sẽ như thế nào, nhưng điều anh ta có thể xác định là Trần Bạc Kiều ở một mình cũng chưa hẳn đã an toàn.
Mặc dù Bùi Thuật vẫn tỏ ra thoải mái, nhưng liệu quyền lực của nhà họ Triệu có thể bị lung lay hay không thì không ai có thể biết trước được, họ chỉ biết rằng việc bắt giữ Trần Bạc Kiều ở vùng biển Liên minh lần này thật sự không phải là một kế sách hoàn hảo, mà chẳng qua chỉ là tên đã lên dây, bí quá hóa liều mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!