Chương 3: (Vô Đề)

Trần Bạc Kiều mở mắt.

Anh đang nằm trên một chiếc giường đôi trong căn phòng mờ tối kéo kín rèm, chỉ chừa một khe hở nhỏ cho thấy mặt trời mọc trên sắc trời âm u.

Trần Bạc Kiều bật đèn bàn, ngồi dậy, chậm rãi đánh giá xung quanh, bình tĩnh mà tiếp nhận việc mình đã ngủ một đêm ở nhà an toàn, cùng Chương Quyết đến Thái Lan, và sự thật kế hoạch vốn hoàn chỉnh ban đầu đã bị vô số việc nảy sinh làm cho phá sản. Anh thực ra rất giỏi thích nghi.

Từ trại giam quân sự cho đến khi lưu vong khắp nơi, sự hoảng loạn chưa bao giờ liên quan đến Trần Bạc Kiều. Sau khi đã tỉnh táo, anh nhanh chóng rời giường rửa mặt và thay đồ.

Trong nhà an toàn chỉ có một căn phòng vệ sinh ở bên trái cửa ra vào. Anh đi qua phòng khách, không nghĩ gì nhiều mà mở cửa phòng vệ sinh, sau đó bất ngờ gặp ngay một luồng hơi nước trắng xóa phả vào mặt.

Trần Bạc Kiều khựng lại, lui về sau một bước rồi nói: "Xin lỗi."

"Không sao," Chương Quyết xua tay, "Tôi tắm xong rồi."

Vì Chương Quyết không đóng cửa nên Trần Bạc Kiều cũng không định đi, anh thuận miệng hỏi: "Sao tắm sớm vậy?"

Nhưng không chờ Trần Bạc Kiều trả lời, y lại nói: "Bốn giờ rưỡi rồi." đến là đương nhiên, cứ như thể bốn giờ rưỡi chính là giờ làm việc thống nhất trên toàn cầu vậy.

Trần Bạc Kiều không khỏi bật cười, hỏi: "Bốn giờ rưỡi mà còn không sớm? Bộ cậu bị mất ngủ sao?"

"Không có," Chương Quyết ngừng một lát rồi nghiêm túc thay mình giải thích, "Tôi ngủ gần năm tiếng."

Mái tóc đen của y chỉ mới lau được một nửa, vẫn còn ẩm ướt dán trên cổ và trên vai, có vài giọt nước dọc theo ngực lăn xuống, lướt qua xương sườn cùng phần bụng hơi hõm, xuôi theo nhân ngư tuyến[1] chảy vào trong khăn tắm. Da của Chương Quyết trắng như tuyết, bị nước nóng hun thành mấy vệt đỏ hồng nhàn nhạt. Đường nét cơ bụng tuy không rõ ràng nhưng cũng không có vẻ gầy yếu như trong cảm nhận của Trần Bạc Kiều khi ôm y nhảy dù hôm qua.

Trần Bạc Kiều tòng quân nhiều năm, đã quá quen với việc phải thường xuyên tắm chung với chiến hữu, không những thế, anh cũng từng tham gia thẩm tra tân binh để phòng ngừa Omega lọt vào quân đội do nhập sai giới tính mấy năm tại Liên minh châu Á, cho nên khá tự tin cho rằng bản thân rất am hiểu những đặc thù trên cơ thể của một Alpha trưởng thành.

Hiện tại Trần Bạc Kiều cũng không muốn thất lễ đánh giá hình thể của Chương Quyết đâu, mà chỉ vì cả hai cách nhau quá gần, không nhìn cũng không được.

Xét theo công bằng, nếu không nhìn chiều cao mà chỉ nhìn màu da cùng dáng người, thì Chương Quyết quả thật chẳng có quan hệ nào với Alpha.

Chỉ là hôm qua trông thấy kỹ năng dùng súng của Chương Quyết, cùng việc tiếp đất chuẩn xác của y lúc nhảy dù lại khiến Trần Bạc Kiều cho rằng y đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp nhiều năm, mà thể lực cũng có vẻ rất tốt.

"Chương Quyết," Trần Bạc Kiều cất giọng hỏi, "Cậu nhảy dù rất tốt, đã từng đi lính rồi à?"

Trần Bạc Kiều chỉ "ừ" một tiếng lại hỏi: "Sau khi tốt nghiệp cậu làm gì?"

Hơi nước trong phòng tắm đã dần tan, khí lạnh từ bên ngoài ùa vào, Chương Quyết tựa hồ hơi lạnh nhưng không có ý đẩy Trần Bạc Kiều đang chắn ở cửa ra mà chỉ vì câu hỏi thẳng thừng của anh nên thoáng do dự, lát sau y thành thật trả lời: "Đến Bắc Mỹ học đại học, tốt nghiệp về nước công tác mấy năm."

"Làm việc gì?" Trần Bạc Kiều lập tức hỏi.

Thấy Chương Quyết lộ vẻ chần chờ, Trần Bạc Kiều liền thu nhỏ phạm vi câu hỏi: "Có liên quan gì tới hành động lần này của cậu không?"

Cả hai trầm mặc đứng vài giây, Chương Quyết dường như sợ lạnh mà níu chặt khăn lông.

Trần Bạc Kiều cúi đầu nhìn thấy, thoáng trầm ngâm, giơ tay vỗ vào bả vai Chương Quyết, cảm giác được sự lạnh lẽo như trong dự liệu. Anh mỉm cười, dịu dàng nói với Chương Quyết: "Sao lạnh mà lại không nói?"

Dứt lời y bước về phía trước một bước.

Trần Bạc Kiều thừa nhận nhân phẩm của mình không tốt, còn cố ý không tránh ra, muốn xem Chương Quyết sẽ có phản ứng như thế nào.

Trần Bạc Kiều phát hiện bộ dáng Chương Quyết mỗi khi hoảng loạn hay túng quẫn đều rất buồn cười, thế là anh chỉ lui ra sau nửa bước, chừa cho Chương Quyết một khoảng trống chỉ đủ lách người qua, đã vậy còn làm bộ đương nhiên nói: "Đi đi."

Trần Bạc Kiều nhìn theo bóng lưng của Chương Quyết đến khi y biến mất sau cánh cửa mới bước vào phòng.

Lúc anh đi ra thì đồng hồ trong phòng khách đã hiển thị 4 giờ 40 phút. Chương Quyết đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trên sô pha, cầm máy tính bảng trong tay đến cứng nhắc, sắc mặt vô cùng trầm trọng. Trần Bạc Kiều đi qua thì thấy màn hình máy tính bảng đang hiển thị mười khung hình của camera giám sát.

"Chúng ta phải đi thôi." Chương Quyết cũng không ngẩng đầu lên mà nói.

"Có chuyện gì vậy?" Trần Bạc Kiều cau mày, đưa mắt đến gần màn hình để xem rõ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!