Tối hôm đó, Chương Quyết đã nấu một bữa cho Trần Bạc Kiều.
Nói là nấu, thực tế y chỉ nấu cơm và gói gia vị rồi trộn chúng lại với nhau, vậy mà Trần Bạc Kiều vẫn nói với y là rất ngon.
Trước đây, khi Ngải Gia Hi mù quáng ca ngợi Chương Quyết, y cũng rất thích nghe vì Ngải Gia Hi dù sao vẫn là kiểu đến mì ăn liền còn không thể nấu, mà lần này đổi thành được Trần Bạc Kiều khen ngợi, Chương Quyết chỉ cảm thấy xấu hổ thôi.
Cơm nước xong, Chương Quyết điểm lại thông tin của con tàu sẽ đi vào ngày mai, cùng những điều cần lưu ý sau khi lên tàu với Trần Bạc Kiều.
Chiếc du thuyền mà họ sẽ đi có quy mô khá lớn, chở gần ba ngàn hành khách và hơn một ngàn nhân viên. Sau khi đi vào hải phận quốc tế, sòng bạc sẽ bắt đầu hoạt động, mà ở khu vực gần sòng bạc lại dày đặc camera, cho nên họ phải tận lực tránh càng xa càng tốt. Tiếp theo, Chương Quyết dùng máy tính xách tay mở sơ đồ bao quát của con tàu, giới thiệu vị trí các phương tiện công cộng ở mỗi tầng, cùng phòng khách và nhà hàng.
Trí nhớ của Trần Bạc Kiều vẫn tốt như mọi khi, chỉ nhìn một lần là nhớ, thậm chí còn sửa sai cho Chương Quyết hai ba lần.
Xem xong sơ đồ của con tàu, Trần Bạc Kiều đi tắm.
Y tháo khẩu súng, đặt nó vào một chiếc hộp bảo vệ, rồi lại bỏ hộp vào trong một khe bí mật của chiếc vali đặc biệt, sau đó quay về phòng ngủ, đem cái túi mang theo từ thị trấn biên giới tới Bangkok ra phòng khách, bỏ quần áo cần thiết vào trong.
Lát sau y mới nhận ra dưới đáy túi còn có chú mèo bông trông giống Angel, được đưa đến đây từ một nhà an toàn khác ở Bangkok.
Khi đó, Trần Bạc Kiều đã tự tay bỏ nó vào túi.
Lông tơ của chú mèo bông rất mềm, mặc dù vẫn làm từ sợi lông nhân tạo nhưng được gia công rất khá, sờ vào rất dễ chịu.
Y không hề oán giận mà chỉ cảm thấy tâm của Trần Bạc Kiều thực sự rất khó đoán, cho dù anh rõ ràng nói "Cảm ơn", biểu hiện cũng rất chân thành, nhưng thực ra anh lại chẳng thích gì cả. Chương Quyết siết chặt tay, bóp lấy cái bụng mềm của chú mèo bông, sau đó khẽ cau mày một lúc, lại lặng lẽ bỏ nó vào túi chống bụi, đặt trong túi xách mang vào phòng ngủ cất vào tủ.
Theo lẽ thường thì điều này không đúng chút nào, bởi vì không có lý do gì để lấy lại đồ vật đã trao đi, nhưng mà Chương Quyết lại nghĩ, Trần Bạc Kiều có thể sẽ quên, hoặc vô tình ném nó vào một góc nào đó, mà Chương Quyết có thể bảo quản nó cho anh, trông giữ nó thật tốt, để bất cứ khi nào lấy ra nó cũng sẽ mới tinh.
Giống như một cái két rất an toàn cho chú mèo bông.
Vừa đóng cửa tủ quần áo, Trần Bạc Kiều sau khi tắm xong đã bước ra.
Trần Bạc Kiều khom người, ấn vào vị trí ngăn đựng bí mật, rồi không khỏi cười nói: "Vali xịn thật."
Thấy Trần Bạc Kiều gật đầu, y lại nói: "Nhưng hộp bảo vệ chỉ có thể chứa ba khẩu súng với hơn mười viên đạn, cùng hai con dao chuyên dụng."
Trần Bạc Kiều thoải mái ngồi xuống sô pha, uống ngụm nước rồi nói với Chương Quyết: "Vậy là đủ rồi."
Vì Chương Quyết không trang bị nhiều đồ ngụy trang dự phòng cho Trần Bạc Kiều nên sau khi lên tàu họ phải cố gắng tránh ra ngoài, mà cả việc quẹt thẻ lấy thức ăn cũng rất dễ gây sự chú ý, vì vậy Chương Quyết dự định mang theo thức ăn còn thừa trong phòng bếp, đến lúc đó sẽ hâm nóng ở khu sinh hoạt tập thể.
Để chăm sóc khẩu vị cho Trần Bạc Kiều, Chương Quyết cũng gọi anh vào bếp để chọn.
Không gian trong phòng bếp rất nhỏ, hai người trưởng thành đứng có hơi chật, Trần Bạc Kiều lại cao, đứng rất gần Chương Quyết, pheromone ảnh hưởng đến Chương Quyết, khiến Chương Quyết hơi bồn chồn và không thể làm gì hơn.
Trần Bạc Kiều ngược lại rất nghiêm túc đứng một bên, thấy Chương Quyết bất động, anh lại âm thầm mở một ngăn kéo, như đang tìm loại thức ăn yêu thích của mình, nhưng không may, đó lại là ngăn Chương Quyết nhét áo mưa.
Nó vốn dĩ được đặt trên hộp khăn giấy, nhưng giờ đây lại bị nhét trong kẽ hở giữa hộp khăn giấy và vách tủ.
"Cái này…" Chương Quyết thốt lên, lại cố gắng tìm từ hỏi Trần Bạc Kiều: "Anh đã đụng vào nó sao?"
"Không," Trần Bạc Kiều lấy cái hộp ra để nó lên bàn, "Bùi Thuật vào đây tìm nước, nhìn thấy."
Trần Bạc Kiều không hiểu sao lại bật cười, chạm tay lên hộp áo mưa, nhìn Chương Quyết một lúc mới nói: "Là lỗi của tôi, đã để nó vào đây lấy nước" Rồi đẩy hộp về phía Chương Quyết, nói với y: "Tôi có thay cậu giải thích rồi, là tình nguyện viên ở siêu thị đã nhét nó cho cậu."
"Ừ." Chương Quyết cúi đầu, lại không kìm được hỏi một câu rất thực tế, "Anh ta có tin không?"
Sự im lặng của Trần Bạc Kiều đã trả lời câu hỏi của y.
"Thực sự có người đã nhét nó cho tôi." Chương Quyết lần nữa nhấn mạnh.
Y kỳ thật còn muốn nói bản thân mình đã uống thuốc rồi, không cần phải lén lấy áo mưa kích cỡ không tương thích như thế để đi ám chỉ Trần Bạc Kiều. Chương Quyết thích Trần Bạc Kiều là thật, nhưng không có khao khát như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!