Thời tiết ở Bangkok thay đổi chóng mặt, đêm qua trời vẫn mưa, sáng nay đã quang đãng không mây. Mặt trời mọc rất sớm, từ chân trời phía đông lên đến trung tâm, nung nóng chiếc xe trong khoảng thời gian hai giờ Trần Bạc Kiều và Chương Quyết còn ở đền Erawan.
Máy điều hòa còn chưa kịp hoạt động, gió thổi ra vẫn oi nồng. Chương Quyết chuyên chú nhìn Trần Bạc Kiều, mà anh cũng đang nhìn y.
Trần Bạc Kiều tỏ ra rất điềm tĩnh, thản nhiên hỏi Chương Quyết "Thế nào", để y lần nữa xác nhận cụm từ "Chúng ta thử đến với nhau đi" thực sự là do anh nói.
Thử yêu đương, thử đến bên nhau, thử trở thành người yêu, tất cả những từ tương tự, đặt lên Trần Bạc Kiều và Chương Quyết, ngay cả bản thân Chương Quyết cũng cảm thấy buồn cười.
Trần Bạc Kiều và Chương Quyết, khoảng cách giữa hai người là quá xa.
Nếu như nói Chương Quyết chưa bao giờ nghĩ đến việc được ở bên Trần Bạc Kiều thì là giả, bởi vì Chương Quyết cũng đã từng nghĩ về điều này khi y 17 tuổi. Chỉ là Chương Quyết sau khi trải qua lần sinh nhật thứ 28 đã gần như không còn muốn mơ thấy một giấc mộng yêu đương với Trần Bạc Kiều nữa rồi.
Điều này gần như có thể được cho là một vết nhơ trong cuộc đời của Trần Bạc Kiều.
Anh nên cùng những người tốt hơn hôn môi và làm tình, cớ sao lại là Chương Quyết.
Nhưng Chương Quyết cũng sẽ không tò mò một câu ngu ngốc như "Thử cái gì", mà chỉ hỏi anh rằng: "Tại sao?"
Trần Bạc Kiều không kìm được bật cười: "Chương Quyết à, sao cậu lại hỏi như vậy?"
Trần Bạc Kiều luôn nói chuyện với vẻ thản nhiên như thể trong mắt anh, không có vấn đề gì tồn tại.
Anh choàng tay lên vai Chương Quyết, khom người kéo y lại gần, thoải mái trả lời: "Bởi vì thần tình yêu của cậu đã hiển linh rồi."
Máy điều hòa rốt cuộc đã lạnh hơn, nhưng thân thể anh vẫn rất nóng.
Trong xe thoang thoảng mùi pheromone, bàn tay trên vai Chương Quyết còn tỏa ra hơi ấm. Chương Quyết không dám ngước lên, chỉ dùng khóe mắt liếc nhìn cằm và bờ môi của Trần Bạc Kiều, bấy nhiêu thôi đã khiến cho y miệng lưỡi khô khốc.
Anh đợi vài giây, lại hỏi Chương Quyết: "Cậu đã tìm được địa chỉ chưa?" Anh nắm chặt tay Chương Quyết, bao lấy tay y trong lòng bàn tay, nhấp vào màn hình địa chỉ nhà hàng mà họ muốn đến rồi nhấn bắt đầu.
Điều hướng đưa ra một lời nhắc rẽ trái mà Chương Quyết vẫn không có phản ứng gì.
Trần Bạc Kiều không hề tỏ ra bất mãn, anh lấy di động của Chương Quyết. Y lại ngước lên nhìn anh. Anh và Chương Quyết nhìn nhau giây lát, dường như nhận thấy dáng vẻ quá ngốc của Chương Quyết nên anh lại không nhịn được cười, nghiêng người sang hôn cái chóc vào môi y, nói: "Để tôi lái xe cho."
Hương vị của Trần Bạc Kiều rất nhẹ nhàng và khoan khoái, râu mà Chương Quyết dán cho anh chạm lên mặt y, môi của anh cũng rất nóng, đè lên môi y, giọng anh càng trở nên mơ hồ, sau khi chạm răng vào môi trên của Chương Quyết, anh nhanh chóng rời đi, sau đó xuống xe đi vòng qua phía trước, xuất hiện bên cạnh cửa.
Trần Bạc Kiều lái vào tầng hầm dưới nhà hàng, đỗ xe vào vị trí nhưng vẫn chưa tắt máy. Anh gọi Chương Quyết, đợi y quay sang anh lại nói: "Trông cậu có vẻ không vui lắm."
Thấy y không trả lời, Trần Bạc Kiều mới hỏi: "Sao vậy?"
Anh tháo dây an toàn cho Chương Quyết, đến gần y, nhìn thẳng vào mắt y.
Vẻ anh tuấn của Trần Bạc Kiều là kiểu không thể nào che giấu, vậy nên cho dù Chương Quyết có đích thân biến anh thành một người khác, thì mắt, mũi, con ngươi và mùi hương vẫn là của Trần Bạc Kiều.
Lần này Trần Bạc Kiều không tránh, râu anh rất cứng, đâm vào cằm Chương Quyết, môi lại mỏng. Mới đầu anh có hơi bất ngờ vì sự chủ động của Chương Quyết, nhưng ngay sau đó liền mở miệng, cùng y hôn sâu.
Chương Quyết nhắm mắt lại, liếm lên môi trên của Trần Bạc Kiều, quấn lấy đầu lưỡi của anh tận tình mút mát, môi dưới của họ cọ vào nhau, răng va chạm nhau, nhưng Trần Bạc Kiều cũng không vì điều này mà cười Chương Quyết, ngược lại còn giữ lưng y, đỡ sau gáy y, luồn ngón tay vào tóc của y.
Họ hôn nhau một lúc lâu, Trần Bạc Kiều lùi lại một chút, anh ấn vai Chương Quyết, nói với giọng hơi trầm: "Còn muốn ăn nữa không?"
Khoang xe quá nhỏ, mùi pheromone của Trần Bạc Kiều ngày càng nồng, nồng hơn bất kỳ thời điểm nào mà Chương Quyết từng nghe thấy.
Y cũng nhìn Trần Bạc Kiều, lại cúi xuống áp mặt vào ngực anh. Trần Bạc Kiều không hối thúc nữa, cũng im lặng ôm chặt lấy y.
"Trần Bạc Kiều." Chương Quyết gọi anh.
Trần Bạc Kiều "Ừm" một tiếng, văng vẳng bên tai y.
"Anh muốn thử bao lâu?" Chương Quyết hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!