Chương 22: (Vô Đề)

Khi Trần Bạc Kiều bước ra ban công, trời đã mưa phùn mù mịt, đứng cùng Chương Quyết nói chuyện một lúc mà mưa ngày càng nặng hạt. Cơn mưa thấm ướt hộp diêm và bao thuốc lá nằm trên tay vịn lan can, cũng thấm ướt cả Chương Quyết.

Gió thổi qua ban công, khiến cho nước mưa hắt lên những sợi tóc vương trên gò má trắng nõn của Chương Quyết. Trần Bạc Kiều giúp y cầm một chiếc áo khoác mỏng cũng bị ẩm ướt vì mưa.

Y luôn muốn nói gì đó với anh, nhưng do từ ngữ quá nghèo nàn, mãi vẫn chưa tìm được đề tài nào phù hợp, vẫn đang khó khăn suy nghĩ.

Trần Bạc Kiều dường như cũng không ngại đứng đây và chờ đợi Chương Quyết tìm ra đề tài ấy, thậm chí còn muốn nghe thành quả từ sự nỗ lực của y, chỉ là Chương Quyết đêm qua đã không ngủ, hôm nay lại dầm mưa, anh sợ rằng y sẽ lại phát sốt nên bèn mở cửa nói: "Vào trong nói chuyện đi." Chương Quyết mới gật đầu, đi theo anh bước vào phòng.

Vào phòng rồi Trần Bạc Kiều lại tắt điều hòa, vào phòng tắm lấy khăn để Chương Quyết lau mặt.

Lúc này, đồng hồ điện tử trên bàn trà "Tích" một tiếng báo hiệu đã sáu giờ.

Trần Bạc Kiều nói có. Chương Quyết liền đặt chiếc khăn xuống, đứng dậy: "Để tôi ra ngoài mua."

"Lúc trước tôi không nghĩ sẽ phải ở lại lâu như vậy nên không trữ nhiều đồ ăn," Y đến tủ để đồ, lấy chìa khóa xe rồi quay lại hỏi, "Anh muốn ăn gì?"

Trần Bạc Kiều nói sao cũng được. Chương Quyết lộ vẻ cự nự, nhưng cũng không hỏi nhiều đã ra cửa.

Đợi y đi rồi, Trần Bạc Kiều mở cửa phòng ngủ, mùi pheromone phiêu đãng trong không khí, thừa lúc Chương Quyết đi siêu thị, anh dọn dẹp phòng ngủ và mở cửa sổ để thông gió. Kéo rèm ra rồi quay lại thì thấy Chương Quyết đã đứng bên ngoài phòng ngủ với hai túi đồ lớn.

"Anh lại thay ga giường à," Chương Quyết ngơ ngác nói, "Thật ra cũng không cần." Rồi y lại nói: "Ăn cơm thôi."

Chương Quyết trước tiên lấy hai phần ăn nóng từ trong túi đặt lên bàn, lại cầm một túi khác đi vào bếp. Y đã mua rất nhiều thực phẩm đông lạnh, cần xếp vào ngăn lạnh để bảo quản. Trần Bạc Kiều cũng vào bếp, lần lượt đưa cho y từng món một.

Trong túi dần vơi đi, sau cùng chỉ còn lại một hộp nhỏ hình chữ nhật ở dưới đáy. Trần Bạc Kiều cầm lên quan sát thì thấy đó là một hộp bao cao su gồm ba cái. Chương Quyết vừa đóng cửa tủ lạnh, quay sang thấy anh đang cầm chiếc hộp kia liền muốn lấy lại.

Trần Bạc Kiều cúi xuống nhìn y, phát hiện Chương Quyết sau khi nhìn thấy tên sản phẩm cũng nhanh chóng biến sắc, cảm thấy thú vị, lửa cháy đổ thêm dầu mà hỏi Chương Quyết: "Cậu đã mua nó à?" Còn bảo: "Lần này mua đúng kích cỡ chưa?"

"Vừa rồi ở trong siêu thị, có tình nguyện viên đã nhét cho tôi." Y lại với tay muốn lấy.

Trần Bạc Kiều đưa cái hộp cho y. Chương Quyết lại ngước lên giải thích: "Tôi chỉ nhận mà không nhìn rõ."

"Ừ." Trần Bạc Kiều mỉm cười.

Nhưng mà Chương Quyết dường như cũng chưa nghĩ ra cách nào để đối phó với chiếc hộp này, chỉ có thể mở ngăn kéo ra nhét nó vào.

Ăn tối xong Chương Quyết nói y sẽ ngủ trên sô pha, nhưng Trần Bạc Kiều không đồng ý, lại đi lấy thêm một cái chăn, cùng Chương Quyết tách ra nằm hai bên giường.

Trần Bạc Kiều kéo chiếc gối ra khỏi lưng Chương Quyết, ôm y đổi thành tư thế nằm. Y cũng không tỉnh dậy mà vẫn nặng nề nhắm mắt, một bên vai và cánh tay bị lộ ra, cánh tay trắng và mảnh mai của y hơi gập lại, thả lỏng trên mặt chăn. Trần Bạc Kiều nhìn thoáng qua nhưng không chạm vào.

Sáng hôm sau Trần Bạc Kiều và Chương Quyết lần lượt thức dậy, sau khi làm xong vệ sinh cá nhân, Chương Quyết thay Trần Bạc Kiều lái xe tới đền Erawan.

Trần Bạc Kiều hỏi Chương Quyết đã từng đến nơi này lần nào chưa, Chương Quyết liền nói mình đã đến từ nhiều năm trước, nhưng khi ấy chỉ mới hành lễ mà quên cầu nguyện

Trần Bạc Kiều nghe vậy liền bật cười: "Đó giờ tôi cũng mới nghe có người quên cầu nguyện."

Trần Bạc Kiều cười một hồi. Chương Quyết lại cảm thấy hơi xấu hổ, bèn hỏi anh: "Liên minh châu Á gần Thái Lan như vậy mà anh chưa từng đến sao?"

"Tôi cũng từng đến Thái Lan," Anh trả lời, "Nhưng không phải Bangkok."

Xung quanh tượng Tứ Diện Thần bằng vàng hương khói nghi ngút, đám đông tín đồ chia thành từng tốp tấp nập ra vào, trong đình còn có các vũ nữ không ngừng múa điệu tạ lễ thần linh.

Mặc dù lần trước đến đây Chương Quyết đã quên cầu nguyện, nhưng trên thực tế y vẫn là một hướng dẫn viên rất đáng tin cậy. Chương Quyết đưa Trần Bạc Kiều đi mua một cây nến thơm trong cửa hàng nhang đèn, rồi kề sát vào tai anh, thì thầm cách cúng bái. Sau đó y cũng tự mua một nén nhang, trông còn thành kính hơn anh, chỉ không biết liệu lần này y có cầu gì không.

Trần Bạc Kiều không có ước nguyện, về cơ bản chỉ đi cùng Chương Quyết để lễ bái.

Gần đền Erawan có một khu bán bùa hộ mệnh. Chương Quyết nói rằng mình muốn xem nên Trần Bạc Kiều cũng đi cùng.

Các gian hàng bày bán rất nhiều kiểu bùa hộ mệnh. Trần Bạc Kiều chỉ nhìn một lúc rồi đảo mắt tìm Chương Quyết thì thấy y đứng cách đó hơn mười mét, đưa lưng về phía mình, như đang trò chuyện với ai đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!