Cháo nguội rồi nhưng Chương Quyết cũng vừa ăn xong. Trần Bạc Kiều thì ngồi một bên không nói gì.
Đợi Chương Quyết đặt chén xuống, Trần Bạc Kiều liền đề nghị: "Để tôi múc một chén nữa cho cậu."
"Một chén sao mà đủ," Trần Bạc Kiều bỗng trở nên ân cần, cầm chén cháo lên bảo, "Cậu đã ngủ cả ngày rồi."
Nhưng Chương Quyết thực sự không muốn ăn, một lần nữa từ chối, Trần Bạc Kiều mới không còn ép y mà chỉ nói "Khi nào cậu muốn ăn tôi sẽ nấu", rồi thu dọn đồ thừa trên bàn mang vào phòng bếp để rửa.
Trong phòng bếp không ngừng vang lên tiếng nước chảy cùng tiếng chén bát va chạm vào nhau. Từ góc độ này, Chương Quyết còn có thể nhìn thấy tấm lưng và khuỷu tay anh đang thao tác rất thuần thục, trong khi trước đó y còn không ngờ Trần Bạc Kiều có thể rửa chén, nay nghĩ lại thì có lẽ là do anh đã ở trong quân đội nhiều năm, không có việc gì mà anh không thể làm.
Chương Quyết cứ nhìn như vậy hồi lâu, dù còn nhớ khi về nhà an toàn tối qua đã nói sẽ không hút thuốc nữa, nhưng quả thực tâm trạng của y lúc này khá tệ, thế nên y đứng dậy, trở vào phòng lục tìm một hồi, rốt cuộc tìm thấy bao thuốc lá và diêm từ đáy túi xách, dự định ra ban công hút.
Khi y gần tới ban công, Trần Bạc Kiều cũng vừa rửa chén xong bước ra. Chương Quyết thấy anh dừng lại nhìn về phía mình, nhưng bởi vì anh không gọi nên y cũng vờ như không biết, vội vàng mở cửa ban công rồi nhẹ nhàng khép lại.
Ban công của nhà an toàn khá nhỏ và đơn sơ, tường gạch được trát một lớp xi măng xám thô ráp, chiều cao của lan can cũng chỉ vừa qua thắt lưng của Chương Quyết, nhưng mà đứng từ ban công này lại có thể trông thấy toàn bộ khung cảnh hào nhoáng của các tòa cao ốc chọc trời ở thủ đô Bangkok.
Trong không khí oi nồng và ẩm ướt, những đám mây xám xịt hòa cùng với làn mưa, phủ lên các tòa nhà và đền thờ rải rác ở phương xa.
Y dù ngủ được chín tiếng nhưng lại ngủ không ngon, chỉ nhớ mình đã có một giấc mộng rất mơ hồ, khi tỉnh dậy tinh thần cũng rất kém, trong đầu chất chứa vô số thứ, nhưng chung quy đều chỉ hướng về một người là Trần Bạc Kiều.
Nhờ dính mưa một lát nên đã hơi tỉnh táo, y đứng dưới mưa, chậm rãi nhấm nháp hết một điếu, cảm thấy cũng nên thỏa mãn rồi.
Hút xong y dí đầu lọc xuống bệ lan can và đặt nó cạnh que diêm vừa đốt. Trong đầu vẫn còn lưỡng lự, cứ tự nhủ rằng bản thân nên vào nhà, đừng hút thuốc nữa mà tay phải lại trung thành theo bản năng, đầu ngón tay cái mở nắp hộp thuốc lá, rút thêm điếu khác.
Lần này, Chương Quyết chỉ lấy hai.
Bởi vì nghe thấy tiếng cánh cửa phía sau mở ra, Chương Quyết theo phản xạ ngoảnh đầu lại thì thấy Trần Bạc Kiều đang chống tay lên cửa, y lập tức dập tắt điếu thuốc, giấu ở phía sau lưng mình.
Trần Bạc Kiều hơi cụp mắt nhìn y, trên mặt không có biểu hiện gì mà chỉ hỏi: "Không phải đã nói sẽ không hút nữa sao?"
Chương Quyết không trả lời. Cơn mưa ngoài trời dường như nặng hạt hơn, khiến cho y cảm thấy tóc và quần áo mình hẳn đã ướt hết rồi, nhưng vì Trần Bạc Kiều vẫn đứng chặn ở cửa nên y không có cách nào trở về phòng.
"Đưa tay đây," Trần Bạc Kiều nói với y, "Mở ra."
Cho dù anh nói như thể ra lệnh nhưng cả giọng điệu lẫn biểu cảm của anh đều không có vẻ gì là cứng rắn, ngược lại còn rất thản nhiên.
Trần Bạc Kiều lại nói: "Tay phải."
"Dùng xong hộp này tôi sẽ không hút nữa." Chương Quyết giải thích trong vô vọng.
Trần Bạc Kiều bước ra ban công, khiến không gian hẹp ban đầu càng trở nên chật chội. Chương Quyết nhường chỗ cho anh đứng sát bên mình. Anh cúi đầu nhìn vào mắt Chương Quyết, hỏi y rằng: "Có phải tôi lại làm cậu buồn không?"
"Tôi xin lỗi." Anh xin lỗi một cách tự nhiên, một lời xin lỗi rất chân thành, giống như không còn ai ở đất Bangkok này là có thể chân thành hơn anh.
Không nhận được câu trả lời, Trần Bạc Kiều lại nói: "Sau này tôi sẽ không như thế nữa."
Trần Bạc Kiều không lên tiếng, cũng không biết liệu anh có tin lời Chương Quyết nói hay không.
Mà chỉ thấy anh cúi đầu nhìn nửa bao thuốc lá còn lại được đặt trên bệ lan can của Chương Quyết, cầm nó lên quan sát một hồi, lại mở hộp ra rút một điếu, học theo Chương Quyết kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, không ngẩng đầu lên mà hỏi: "Hút thuốc thú vị vậy sao? "
"Vậy sao cậu lại thích nó như vậy?" Trần Bạc Kiều nhướn mày nhìn y.
"Vậy thì tôi cũng muốn thử," Trần Bạc Kiều ngậm điếu thuốc vào miệng, nói với y, "Cho tôi miếng lửa đi."
Tay Chương Quyết chạm vào hộp diêm liền rụt lại.
"Trần Bạc Kiều." Chương Quyết gọi anh.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Chương Quyết không làm theo ý của Trần Bạc Kiều, nhưng bởi vì không muốn anh sau này phải hối hận, Chương Quyết vẫn rất kiên trì thuyết phục anh: "Đừng làm những chuyện anh không muốn làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!