Đuôi tóc y hơi xoăn, được buộc khá lỏng, một vài sợi rủ xuống má, trên người tỏa ra mùi thơm của sữa tắm và hai loại pheromone, một trong số đó là của Trần Bạc Kiều.
Trần Bạc Kiều đã ăn xong, ngồi một bên nhìn Chương Quyết.
Anh quan sát Chương Quyết từ đầu đến chân, nhưng không tìm thấy nhiều dấu vết do tình ái để lại, chỉ có khuôn mặt nhợt nhạt và đôi môi sưng đỏ là những bằng chứng còn sót lại chưa kịp tiêu tan.
Chương Quyết gọi giường rất khẽ, phần lớn thời gian y đều kìm nén không gọi, đầu lưỡi vừa mềm chân lại dài, khi đạt cao trào sẽ nhìn anh bằng ánh mắt mê man. Hơn nữa, mặc dù Chương Quyết không nói nhưng Trần Bạc Kiều cũng nhận ra y không quá thích tư thế từ phía sau, nếu là chính diện thì đều sẵn sàng phối hợp.
Có thể phát hiện ra ánh mắt của Trần Bạc Kiều, Chương Quyết cũng ngước lên nhìn anh.
Hai người nhìn nhau chừng một hai giây, Trần Bạc Kiều không mở miệng, Chương Quyết cũng không lên tiếng, y lại cúi đầu xuống, ăn một cách chậm rãi.
Y thậm chí còn sợ nhắc tới việc họ lên giường hơn cả Trần Bạc Kiều, điều này ít nhiều khiến anh cảm thấy hơi hối hận.
Hối hận vì khi ấy đã nói quá nhiều ở nhà trọ tình nhân.
Kỳ thực với một người quá mức tự nhận thức, lòng tự trọng thấp, lại không bao giờ thể hiện ra ngoài như Chương Quyết, vốn dĩ đã không cần phải nhắc nhở. Ngay cả khi Trần Bạc Kiều không nói gì, Chương Quyết cũng sẽ tự rút lui nhanh hơn bất kỳ ai.
Y thực sự là người có thể gửi quà cưới khi Trần Bạc Kiều kết hôn, đến một nơi cách xa hôn lễ để nhìn lén, ôm thứ gì đó anh đã từng cho y mà thẫn thờ, trộm sưu tầm những hình ảnh có anh trên tin tức, duy chỉ có sống chết quấn lấy anh thì không.
Thế nên, những gì anh từng nói ở nhà trọ tình nhân là quá tàn nhẫn với Chương Quyết, không cần thiết và rất vô nghĩa.
Ngải Gia Hi liến thoắng một đoạn rất dài mới đến phiên Chương Quyết nói: "Em không muốn đi thì đừng đi."
Sau đó, Ngải Gia Hi lại bắt đầu ồn ào. Một lát sau, Chương Quyết mới nói: "Được." Sau vài giây lại bảo: "Anh sẽ lột thật nhiều cho em."
Trần Bạc Kiều vừa nghe đã hiểu, Ngải Gia Hi có vẻ còn xoắn xuýt với con tôm kia.
Giọng nói mơ hồ của Ngải Gia Hi vang ra từ ống nghe có vẻ rất tự hào. Chương Quyết khẽ nói: "Không, tay anh không đau."
Lát sau, không còn âm thanh nào từ Ngải Gia Hi. Đợi một lúc, Chương Quyết lại nói với Ngải Gia Hi rằng: "Sắp rồi… Nhất định sẽ cùng em đón sinh nhật."
Trần Bạc Kiều nghe thấy Chương Quyết nói rất nhiều điều mà Ngải Gia Hi muốn nghe, Ngải Gia Hi mới chịu cho Chương Quyết cúp máy.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Chương Quyết tắt điện thoại, húp một ngụm cháo rồi nói với Trần Bạc Kiều: "Cháo nấu rất ngon."
"Nấu thức ăn nhanh cũng rất dễ mà." Trần Bạc Kiều hơi buồn cười nói.
Trần Bạc Kiều nhìn y, đột nhiên nghĩ tới người vừa gọi. Anh dừng một lúc, hỏi Chương Quyết: "Là Ngải Gia Hi à?"
Ánh mắt Chương Quyết thoáng toát lên ý cười, gật đầu rồi nói với anh: "Mỗi lần nấu chưa sôi đều không chịu buông tha cho tôi."
Thấy Trần Bạc Kiều hồi lâu không nói lời nào, Chương Quyết cho rằng chủ đề này đã kết thúc, cúi đầu xuống định húp cháo, nhưng Trần Bạc Kiều gọi tên Chương Quyết, y lại nhanh chóng nhìn lên.
"Vì sao Ngải Gia Hi lại từ hôn?" Anh hỏi Chương Quyết, "Cậu ấy không có vẻ như sẽ từ hôn với cậu."
"Cậu ấy không muốn từ hôn," Chương Quyết thành thật nói, "Cha mẹ cậu ấy khi biết tình trạng tuyến thể của tôi cũng nghĩ chúng tôi không phù hợp, nhưng họ không thể khuyên nhủ cậu ấy. Cha mẹ tôi cũng cảm thấy có lỗi với gia đình của Ngải Gia Hi, rồi sau cùng tôi cũng thuyết phục được cậu ấy."
"Vậy sao," Trần Bạc Kiều thuận theo Chương Quyết hỏi, "Có khó thuyết phục lắm không?"
"Ừm," Y nhìn vào món cháo còn lại của mình, nói, "Tôi đã thuyết phục rất lâu. Tôi và cậu ấy ở bên nhau cũng không phải là không thể, chỉ là lỡ như trong tương lai cậu ấy gặp được người mà mình thích thì sao."
Trần Bạc Kiều thấy lời giải thích của Chương Quyết khá thú vị, nghĩ một lúc, anh lại làm như vô tình hỏi Chương Quyết: "Cậu không có người mình thích à?"
Trần Bạc Kiều nhìn vào mắt Chương Quyết, lần hối hận thứ hai trong ngày xuất hiện sớm hơn nhiều so với trong dự tính của anh.
Khóe mắt Chương Quyết hơi ửng đỏ, trên khuôn mặt không có biểu hiện gì, không biết là do đêm qua quá mệt mỏi hay là bởi tâm tình quá kém.
Trần Bạc Kiều thực ra không phải là người thường đưa ra quyết định theo bản năng của mình, anh vốn đã quen với việc phân tích kỹ lưỡng và giữ khoảng cách với mọi người để tránh những rắc rối không cần thiết, chỉ trừ khi ở chung với Chương Quyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!