Chương 2: (Vô Đề)

I.

Nhiều năm không gặp, Chương Quyết cảm thấy Trần Bạc Kiều thay đổi, trở thành người đầu to.

Vì từ lúc Chương Quyết xuống xe mua sandwich đến cẩn thận mang túi trở về chỉ vỏn vẹn mười lăm phút, vậy mà không biết Trần Bạc Kiều đã tìm đâu ra một chiếc kính râm, trong tay ôm một bé mèo tam thể cùng lắm chỉ ba tháng. Nhìn thấy Chương Quyết đột nhiên xuất hiện, mèo con trong tay Trần Bạc Kiều còn nhỏ nhẹ meow một tiếng.

"Nhặt được ở ngã tư," Trần Bạc Kiều chủ động khai báo, "Chân nó bị thương, còn kính râm là tôi lấy từ hộc đựng đồ. Tôi sợ bị người ta phát hiện."

Trần Bạc Kiều vuốt đầu mèo con, bỏ kính xuống, thuận miệng hỏi: "Không vui à?" Anh gãi cằm bé mèo, nâng bé cao lên một chút cho Chương Quyết nhìn thấy, nói với Chương Quyết: "Để bé cưng nói lời xin lỗi với cậu nhé."

Mèo con sợ hãi co lại trong tay Trần Bạc Kiều. Anh lại nắm chân bé vẫy vẫy và nói khẽ: "Xin lỗi mà."

Trên đường đến nhà an toàn, Trần Bạc Kiều để mèo con lên đùi, câu được câu chăng trêu đùa.

"Chân què rồi," Trần Bạc Kiều nói, "Chắc là bị xe cán."

Y không chắc trong thị trấn này có bác sĩ thú y hay không, nhưng nếu có bệnh viện nào nhận trông giữ thú cưng thì chỉ cần bỏ ra chút tiền cho họ chăm sóc mèo con cũng được, vì trông điệu bộ này của Trần Bạc Kiều, dám chừng anh muốn mang theo lắm.

"Tìm một nơi chữa trị vẫn tốt hơn." Trần Bạc Kiều vừa chơi với bé mèo vừa nói.

"Vậy tối nay tôi sẽ ra ngoài tìm." Chương Quyết nói.

Thị trấn này khá nhỏ nhưng lại nhiều ngõ ngách. Chương Quyết tập trung lái xe, dựa theo bản đồ thị trấn trong trí nhớ mà ngoặt qua không ít ngõ nhỏ, cuối cùng thuận lợi đến dưới nhà an toàn: "Đến rồi."

"Chương Quyết," Trong bóng tối, Trần Bạc Kiều lên tiếng, "Cậu rất quen thuộc với nơi này."

Dĩ nhiên là y rất quen thuộc.

Bởi lẽ đoạn đường mà y vừa đưa Trần Bạc Kiều đi, y đã đi qua vô số lần, thuộc lòng từng chi tiết đến nỗi cả đời cũng không bao giờ quên được.

Mỗi một vị trí để đồ quan trọng, mỗi một con đường chạy trốn hay kế hoạch dự phòng, thậm chí toàn bộ vị trí các nhà an toàn trong sơ đồ bản vẽ khu ổ chuột này Chương Quyết có nhắm mắt cũng có thể đi đúng.

Y để Trần Bạc Kiều ở trong xe với mèo con, xuống xe đẩy cửa cuốn lên, lái xe vào gara rồi một lần nữa đóng lại.

Có lẽ vì tiếng đóng mở cửa cuốn hơi chói tai nên mèo con trong tay Trần Bạc Kiều có vẻ sợ hãi, cuộn tròn trong lòng bàn tay anh chẳng dám ngọ nguậy. Chương Quyết cầm chìa khóa mở cửa, đưa Trần Bạc Kiều vào nhà rồi bật đèn trên tường: "Phòng không lớn lắm, anh chịu khó một chút."

"Đã lớn hơn cái nơi tôi ở mấy tháng nay rồi," Trần Bạc Kiều ngó nghiêng xung quanh, lại nói với Chương Quyết, "Cảm ơn cậu nhé."

Trong nhóm Alpha Trần Bạc Kiều cũng thuộc dạng khá là cao lớn, nên cho dù anh có tỏ ra ôn hòa, pheromone toát ra từ trên người anh vẫn mang lại cảm giác ngột ngạt và tràn đầy tính công kích, khiến người khác không thể lơ là. Chương Quyết cúi đầu, chỉ vào túi sandwich anh đang cầm trong tay kia, nói: "Ăn trước đi."

Bọn họ ngồi trên sô pha nhỏ ăn cho xong bữa khuya lạnh ngắt.

Thịt trong sandwich không hề dai mà rất mềm, chỉ có gia vị nêm quá tay là đậm mùi hương liệu, rau xà lách và ớt chuông ăn kèm đều bị ỉu, vài lá trong đó còn hơi ngả màu đen. Trần Bạc Kiều ăn rất nhanh nhưng không đến nỗi ngồm ngoàm như hổ đói, còn thừa một mẩu bánh mì nhỏ anh lại đút cho Meo Meo ăn.

Trần Bạc Kiều ăn xong cầm remote trên bàn trà mở tivi. Trên màn hình đang phát một chương trình ca múa nhạc giới hạn độ tuổi, mấy cô nàng Omega ăn mặc thiếu vải đu đưa theo nhạc, Trần Bạc Kiều vậy mà vẫn không chuyển kênh.

Chương Quyết xem cùng anh mấy phút đã bắt đầu đứng ngồi không yên, lại đi vào phòng ngủ lấy trong ngăn kéo ra hai khẩu súng cùng một máy liên lạc đưa cho Trần Bạc Kiều, rồi nói: "Tôi ra ngoài tìm bác sĩ thú y, sẽ sớm quay về, anh có việc gì cần cứ liên hệ với tôi."

Trần Bạc Kiều đánh giá khẩu súng, khách sáo nói với Chương Quyết: "Làm phiền cậu rồi."

Khi y vừa định ra ngoài, Trần Bạc Kiều ở phía sau bỗng nhiên gọi: "Chương Quyết."

Khi nói còn mang theo ý cười. Trần Bạc Kiều rất anh tuấn, Chương Quyết luôn biết điều này.

"Bản thân lo chưa xong lại còn đi nhặt mèo, đạo đức giả hết sức." Trần Bạc Kiều nói như tự giễu.

"Không phải." Chương Quyết lập tức phủ định.

Y cố gắng moi ra một vài từ để phản bác, nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra, bởi vì y cảm thấy Trần Bạc Kiều đã nghe nhiều rồi, khẳng định sẽ chướng tai, nên không thể làm gì khác hơn ngoài qua loa rằng: "Tôi biết anh vẫn luôn là người như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!