Chương Quyết tỉnh dậy, phát hiện Trần Bạc Kiều không nằm ở bên cạnh thì thầm thở phào nhẹ nhõm, vì y giờ đây thật sự không biết phải đối mặt với Trần Bạc Kiều thế nào. Y chống người ngồi dậy, ánh mắt ngây ngẩn nhìn về phía trước. Không lâu sau, cửa phòng mở ra.
Trần Bạc Kiều đứng ở cửa, dường như không ngờ Chương Quyết đã thức dậy, anh dừng lại một chút rồi mở đèn phòng.
"Thế này ổn hơn không?" Trần Bạc Kiều hỏi.
"Nếu cậu vẫn chưa tỉnh, tôi chỉ có thể đánh thức cậu thôi." Trần Bạc Kiều quần áo tươm tất, dáng đứng nghiêm chỉnh, ngay cả râu cọ vào Chương Quyết tối qua cũng đã được cạo sạch, cùng một nụ cười nhẹ trên môi.
Anh nhìn xuống Chương Quyết, nắm vai y, hỏi: "Không lạnh à, đêm qua tôi chỉnh hai mươi độ mà lại quên không tăng lên."
Y cúi đầu nhìn thấy xương sườn hơi nhô lên của mình mà tinh thần bỗng trở nên chán nản vô cớ, còn hy vọng rằng đèn ngủ cũng đừng nên bật, tốt hơn là Trần Bạc Kiều không nhìn thấy gì hết, bởi vì đều trông không đẹp.
"Cậu phải thích nghi đi," Trần Bạc Kiều lấy tay che mắt Chương Quyết, "Nếu phòng quá tối, cậu sẽ lại ngủ cho xem."
Tay của anh rất ấm áp, ánh sáng xuyên qua từ giữa các kẽ ngón tay đến đôi mắt của y, như là điểm giao giữa mặt trời và hoàng hôn. Không khí trở lạnh, nhưng gió thổi vào mặt y vẫn hơi nóng.
"Chương Quyết," Giọng anh vang lên bên tai y, "Cậu có khuôn mặt nhỏ." Anh khẽ di chuyển lòng bàn tay rồi lại nói, "Tôi có thể bao nó bằng một tay."
Y lúc này mới nhận ra giọng mình quá khàn nên lại ngậm miệng.
Trần Bạc Kiều bảo Chương Quyết chờ một chút rồi đứng dậy ra ngoài. Không lâu sau, Trần Bạc Kiều một tay cầm ly nước, tay kia cầm một bộ quần áo sạch trở lại, dùng vai đẩy cánh cửa bước vào.
Trần Bạc Kiều trực tiếp phớt lờ y, giúp y mặc áo vào rồi đưa ly nước qua.
"Ba giờ chiều." Trần Bạc Kiều đáp.
"…"
Thấy Chương Quyết khó có thể chấp nhận sự thật mình đã ngủ thẳng đến ba giờ chiều, Trần Bạc Kiều trông có vẻ ân cần, an ủi y: "Tính ra cũng chỉ ngủ chín tiếng thôi."
"Tôi có nấu cháo ăn liền cậu để trong bếp, đợi nó nguội rồi tôi sẽ mang lên cho cậu." Trần Bạc Kiều nói thêm.
Anh không đề cập đến những gì đã xảy ra đêm qua, Chương Quyết thầm cảm thấy vui mừng.
Bởi vì những kiểu biểu đạt như "Lên giường cũng chỉ là lên giường, đừng nghĩ ngợi nhiều quá" hay "Tôi chỉ muốn tìm người mà tôi thích" Chương Quyết đều không bao giờ muốn nghe nữa.
Lần trước nghe, y chỉ cảm thấy đau đớn.
Có thể đó là vì dù y có tự ám chỉ tâm lý, tự nhủ với lòng đừng mơ mộng nữa bao nhiêu lần, chỉ cần nhìn thấy Trần Bạc Kiều, gần gũi với anh, tất cả những nỗ lực của y đều trở nên vô ích.
Ngải Gia Hi không trả lời, Chương Quyết để lại một tin nhắn thoại bảo cậu nhớ gọi lại, nếu không muốn gọi điện thì nhắn tin, báo một tiếng cũng được.
Cúp máy, màn hình di động của Chương Quyết hiện ra rất nhiều tin nhắn, y nhấp vào xem thì thấy đó đều là tin được gửi từ bệnh viện thú y. Lễ tân Văn nói rằng sức khỏe của mèo con đã dần ổn định sau ca phẫu thuật, còn rất ngoan và hiểu chuyện, không khó chịu khi đeo vòng Elizabeth[1] mà cũng ít khi phá phách.
Bên cạnh đó, Lễ tân Văn còn gửi khá nhiều hình mèo con đang đeo vòng Elizabeth, rồi hỏi Chương Quyết tên của bé là gì.
Y đưa di động của mình cho Trần Bạc Kiều xem, thuật lại với anh nguyên văn lời bác sĩ nói trước đây: "Nếu sau phẫu thuật hồi phục tốt, sẽ không khác gì những con mèo bình thường." Chương Quyết kỳ thật không rõ Trần Bạc Kiều có thực sự quan tâm đến mèo con này hay không, nhưng có vẻ như nếu mèo con có thể khỏe mạnh, cũng xem như y đã làm được một việc cho Trần Bạc Kiều.
Trần Bạc Kiều nhận lấy di động, mới xem được vài giây thì di động lại rung lên. Anh nhìn thoáng qua rồi khẽ nhướng mày, xoay màn hình sang cho Chương Quyết, còn lắc lắc vài cái.
Trên màn hình là hồi âm của lễ tân Văn hỏi Chương Quyết: "Vậy tôi có thể đặt tên cho bé không?"
Cùng một bức ảnh nghiêng đầu dựa vào mèo con.
"Chương Quyết," Biểu cảm của Trần Bạc Kiều hơi thay đổi, tốc độ nói cũng chậm hơn, "Sao cậu không nói với tôi lễ tân Văn lại…"
Trần Bạc Kiều nói đến đây đột nhiên tạm ngừng, đợi Chương Quyết rời mắt khỏi màn hình và nhìn anh, anh mới nói: "Đáng yêu như thế."
Y thừa biết là nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bản thân mình cũng sẽ không bao giờ có ngày được Trần Bạc Kiều khen như vậy, cho nên khi nghe anh khen người khác, Chương Quyết cũng không cảm thấy quá khó chịu hay đau lòng, cùng lắm chỉ hơi suy sụp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!