Vậy nhưng bất chấp lời giải thích của Trần Bạc Kiều, cụm từ "Trần Bạc Kiều phiền nhất là khi người khác hút thuốc" vẫn khiến Chương Quyết rất lo lắng. Trên đường về nhà an toàn, y vẫn kiên trì mở cửa sổ vì sợ rằng mùi khói thuốc trên người quá nồng sẽ làm cho Trần Bạc Kiều cảm thấy khó chịu.
Chiều nay vì chờ chán trong phòng khách của Bùi Thuật, lại tình cờ nhìn thấy một cái gạt tàn bên ngoài cửa sổ sát đất, y liền trở về xe lấy thuốc lá và bật lửa ra ngoài hút.
Chứng nghiện thuốc lá của y là bắt nguồn từ lần phát dục đầu tiên mà lại không có thuốc. Khi ấy, miễn là thứ gì có thể khiến y dời đi sự chú ý thì y đều thử qua, mà trong số những thứ y thử chỉ có thuốc lá là gây nghiện.
Có điều Ngải Gia Hi rất có định kiến với việc hút thuốc của Chương Quyết, cho nên sau khi tìm ra thuốc ức chế an thần, Chương Quyết đã cố gắng hạn chế hết mức có thể, nếu không phải thời khắc đặc thù, y sẽ không bao giờ hút.
Mà việc đứng trong biệt thự của Bùi Thuật và đợi Trần Bạc Kiều xuống lầu hôm nay cũng chính là một trong những thời khắc đặc thù ấy của Chương Quyết.
Nhất là khi Trần Bạc Kiều khom người gõ cửa xe, ngay giây phút lướt qua anh trông thấy Bùi Thuật phía sau, y đã vô tình nhớ lại buổi chiều tối mà y tỏ tình với Trần Bạc Kiều.
Trong phòng thay đồ của đội đua thuyền.
Trần Bạc Kiều uyển chuyển nói vài câu, đuổi Chương Quyết ra ngoài, Chương Quyết ngây ngô chỉ còn cách vội vã bỏ đi.
Khi đi ngang qua một hàng tủ chứa đồ khác, y đã nhìn thấy Bùi Thuật đang khom người để thay giày.
Ngay lập tức, biểu cảm của Bùi Thuật trở nên rất khó tả, hơi tỏ vẻ ngạc nhiên, giống như không ngờ một kẻ lập dị và lạc loài như Chương Quyết cũng có ngày biết lắp bắp nói vài câu thổ lộ với Trần Bạc Kiều vậy.
Bùi Thuật nói: "Vừa rồi chẳng phải Chương Quyết đó sao… Mày khá lắm, Bạc Kiều."
Khi ấy Chương Quyết đã đẩy cửa ra ngoài nên cũng không nghe thấy câu trả lời của anh.
Ký ức năm mười bảy tuổi vỏn vẹn trong nửa giờ đồng hồ thường trở thành nguyên nhân lo lắng không thể giải thích của Chương Quyết, bởi y đã từng tưởng tượng ra rất nhiều phản ứng của Trần Bạc Kiều khi mà y không nhìn thấy để đáp lại Bùi Thuật trong phòng thay đồ: bất đắc dĩ, khinh bỉ, chế giễu, hoặc chỉ đơn giản là thờ ơ không quan tâm.
Bởi vì Chương Quyết đâu phải là gì của Trần Bạc Kiều.
Chương Quyết đứng bên bờ, nhìn những gợn sóng trong hồ mà không ngừng hút thuốc. Y vốn định hút cho hết nửa gói thuốc còn lại rồi trở về phòng khách, nhưng không ngờ Trần Bạc Kiều đã sớm như vậy xuống lầu, bắt quả tang y.
Bùi Thuật cũng không vờ như bị mất trí nhớ, không che giấu sự hiểu biết của mình về Chương Quyết, còn nói rằng Chương Quyết vẫn chưa học hết bài.
Trong lòng Chương Quyết thầm phản bác, chẳng lẽ nếu y học hết bài và không hút thuốc hay uống rượu, Trần Bạc Kiều sẽ không từ chối Chương Quyết ư. Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu Bùi Thuật đã nói như vậy thì chắc hẳn Trần Bạc Kiều trong quá khứ đã từng rất chán ghét những người hút thuốc trước mặt anh, chí ít là đã từng.
Dù sao thì Bùi Thuật cũng biết rõ về Trần Bạc Kiều hơn Chương Quyết.
Nghĩ như vậy, Chương Quyết lại hạ cửa sổ xuống một ít.
"Chương Quyết," Trần Bạc Kiều đột nhiên mở miệng nhắc nhở Chương Quyết, "Tôi chưa đổi hóa trang. Cửa sổ hạ thấp như vậy tôi có thể bị chụp lại."
"Trên người cậu không ngửi thấy mùi khói," Trần Bạc Kiều dường như có thể nhìn ra sự hoang mang của Chương Quyết, anh nói, "Đừng quá lo lắng, Bùi Thuật không đáng tin như thế nào, cậu chưa biết sao?"
Một lát sau, Chương Quyết cứ cảm thấy mùi thuốc lá trong xe ngày càng nặng, không thể không hỏi Trần Bạc Kiều: "Anh có ngửi thấy không?"
Đôi mắt anh ánh lên ý cười, một lần nữa nhắc lại: "Chương Quyết à, tôi thực sự không ghét khói thuốc đến vậy đâu."
"Tôi sẽ không hút thuốc nữa." Chương Quyết cam đoan với anh.
Khi hai người họ đi trên cao tốc, vô tình lướt qua một màn hình LED cực lớn đang phát bản tin buổi tối. Trên màn hình lúc này chính là ảnh chụp của Tổng thống Liên minh châu Á – Triệu Côn, bên cạnh còn có một hàng chữ viết "9 giờ tối nay sẽ trực tiếp buổi phát biểu của Tổng thống Liên minh châu Á, Triệu Côn"
Trần Bạc Kiều nhìn thoáng qua Chương Quyết rồi mỉm cười nói: "Tất nhiên là muốn rồi."
Vì vậy sau khi trở về nhà an toàn, Chương Quyết tìm một cái máy chiếu nhỏ trong phòng, đóng lên trần nhà. Đối diện giường trong phòng ngủ vừa vặn là mặt tường trắng có thể trình chiếu. Chương Quyết chỉnh đến kênh phát sóng trực tiếp xong ngồi bên giường chờ Trần Bạc Kiều.
Trần Bạc Kiều tắm rửa đi ra không bao lâu, chương trình phát sóng trực tiếp bắt đầu.
Đầu tiên người chủ trì hội nghị xuất hiện nói rằng dựa theo ý định của Tổng thống, trước khi bắt đầu bài phát biểu của ông, sẽ có một sĩ quan tên Phương Hoành được lên bục phát biểu trước.
Chương Quyết nhận ra khi nghe đến tên của Phương Hoành, Trần Bạc Kiều có vẻ hơi khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó đã bình thường trở lại. Khi Thiếu tá Phương Hoành khập khiễng bước lên bục phát biểu, sắc mặt của Trần Bạc Kiều cũng không có gì thay đổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!