Về đến nhà an toàn, trong khi Trần Bạc Kiều vốn tưởng rằng Chương Quyết sẽ vội đi nghỉ ngơi thì y lại ngồi xuống phòng khách, đặt di động sang một bên.
Chương Quyết nói mình mới nhận được vé tàu điện tử từ Harrison, muốn bàn xong một số chuyện trước khi đi ngủ, rồi đeo tai nghe không dây, mở máy tính bảng cùng Harrison đối chiếu các vấn đề cần lưu ý trước khi lên tàu.
Còn Trần Bạc Kiều thì ngồi trên ghế sô pha đơn, lật xem cuốn Cẩm nang tham quan Bangkok, cuốn sách duy nhất được cất giữ trong nhà an toàn. Trần Bạc Kiều vốn dĩ không muốn nghe lén, cũng không thể nghe thấy Harrison nói gì, mà chỉ vì anh tình cờ xem bản đồ chi tiết về Bangkok trong sổ tay, Chương Quyết lại không có ý định tránh né anh nên kế hoạch tiếp theo của Chương Quyết thế nào anh cũng biết được đại khái.
Ví như, một du thuyền lớn đến Bắc Mỹ sẽ neo ở cảng Bangkok. Từ nhà an toàn đến cảng mất khoảng một tiếng rưỡi lái xe.
Chẳng hạn, một tuần sau họ sẽ rời đi từ sáng sớm, lên tàu vào buổi trưa và ở bên trong khoang rẻ tiền nhất.
Và Harrison đã gửi sơ đồ của du thuyền, cũng như thông tin về thủy thủ đoàn và hành khách sẽ lên tàu trong tuần tới cho Chương Quyết, để y tìm cách sàng lọc kiểm tra tất cả những người trên tàu.
Hàng lông mày của Chương Quyết hơi nhíu lại, tóc như thường lệ buộc sau cổ, vóc dáng cao nhưng khung xương lại tinh tế, người gầy mặc quần áo thì mỏng. Ngồi trên sô pha, đặt máy tính lên đầu gối, trên người lại có mùi thơm nhẹ của sữa tắm giá rẻ trong khách sạn tình nhân giống như Trần Bạc Kiều.
Y nhẹ nhàng di bút cảm ứng trên màn hình máy tính bảng, thi thoảng sẽ hỏi Harrison vài câu để xác nhận các chi tiết trên sơ đồ du thuyền, mà đầu bút đôi khi chạm vào màn hình sẽ phát ra âm thanh rất khẽ.
Trần Bạc Kiều nhận thấy cách nói chuyện của Chương Quyết với Harrison, quả thật khác xa khi nói chuyện cùng anh.
Đối với Harrison, Chương Quyết lại chẳng hề khách khí, lời nói ra đều là những từ quen thuộc.
Và mỗi khi Harrison nói đùa vài câu vô hại với Chương Quyết, Trần Bạc Kiều có thể nhìn ra một số biểu hiện trên khuôn mặt của y.
Giả như Chương Quyết sẽ không trực tiếp nổi giận hay là phản bác, mà chỉ thoáng rũ mắt, hé môi, khóe môi hơi nhúc nhích, dùng bút gõ nhẹ vào màn hình và khẽ thở dài một hơi.
Trừ những lần đó ra thì việc liên lạc giữa hai người vẫn rất hiệu quả, Chương Quyết hầu như không nói những lời thừa thãi. Nửa tiếng sau, cuộc gọi kết thúc.
Mà khi nói chuyện với Trần Bạc Kiều, Chương Quyết sẽ không giống như vậy, nếu không phải rất ngốc, hoặc suy nghĩ rất lâu mới có thể nói ra vài từ thì cũng là nói rất nhiều, nói không ngừng nghỉ.
"Vẫn chưa, sau khi tới Thái Lan mới quyết định," Trần Bạc Kiều bỗng dưng nhận thấy khi nói ra tên Bùi Thuật, biểu hiện của Chương Quyết lại tràn đầy miễn cưỡng, thế là xuất phát từ sự tò mò, anh bèn hỏi, "Cậu có quan hệ gì với Bùi Thuật à?"
"Bùi Thuật không xấu." Trần Bạc Kiều thay bạn tốt nói một câu.
Trầm mặc vài giây, y lại hỏi Trần Bạc Kiều: "Bùi Thuật tìm anh, có chuyện gì không?"
Trần Bạc Kiều nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Chương Quyết, trong lòng bỗng dưng rung động, nhưng lời nói ra vẫn như cũ không hoàn toàn là sự thật: "Vài việc liên quan đến tập đoàn của cha tôi."
"Ừm." Chương Quyết cúi đầu đáp.
Một lúc sau, Trần Bạc Kiều xem xong cuốn Cẩm nang, vừa định đứng dậy, Chương Quyết lại cất tiếng nói.
Thấy Trần Bạc Kiều không trả lời. Chương Quyết lại nói: "Tôi tưởng anh và Bùi Thuật không còn liên lạc với nhau nữa."
Nói đến đây, y ngước lên nhìn Trần Bạc Kiều, trong mắt tràn đầy vẻ do dự.
Sau nửa phút im lặng, Trần Bạc Kiều bèn hỏi: "Cậu muốn nói gì?"
Có lẽ nhận ra vẻ phòng bị của Trần Bạc Kiều, lời nói của Chương Quyết cũng trở nên cẩn thận hơn. Trước tiên y nói "Không có gì," rồi bảo, "Tôi chẳng qua chỉ thấy những việc mà Bùi Thuật có thể giúp cho anh, có vẻ cũng khá nhiều."
Ngữ điệu khi nói những lời này của Chương Quyết rất nhẹ và đầy thận trọng, khiến cho Trần Bạc Kiều cũng cảm thấy Chương Quyết đang rất nỗ lực tìm từ, chỉ là những từ này đối với anh mà nói…
Nếu phải đánh giá kỹ năng đàm phán của Chương Quyết thì anh sẽ cho y năm điểm.
Nửa điểm dành cho sự cố gắng, và bốn điểm rưỡi còn lại là vì tình cảm.
"Ví dụ như?" Trần Bạc Kiều thuận theo y hỏi.
Đèn trong phòng khách nhấp nháy vài lần do điện áp không ổn định, còn có một con bọ nhỏ liên tục đâm đầu vào. Chương Quyết dừng lại, lẳng lặng nhìn Trần Bạc Kiều.
Khi Trần Bạc Kiều cảm thấy thời gian im lặng quá lâu, Chương Quyết mới thấp giọng nói: "Không có ví dụ như. Điều tôi muốn hỏi là, nếu như tôi không xuất hiện, phải chăng anh cũng có một kế hoạch khác?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!