Chương 15: (Vô Đề)

Ngải Gia Hi đi chưa được vài phút đã cầm một ly sinh tố xoài lớn trở lại.

Cậu ngồi cạnh Chương Quyết, nhấp một hớp sinh tố, vẫy mấy tờ tiền lẻ trong tay, nói với Chương Quyết: "A Quyết, trả cho anh nè."

"Bỏ vào túi mình đi." Chương Quyết không cần một nắm tiền lẻ.

"Dạ," Ngải Gia Hi bé ngoan nhét vào túi, lại đưa ly sinh tố xoài tới miệng Chương Quyết, nài nỉ: "Nếm thử chút đi, món này nổi tiếng lắm đó."

Khi ly sinh tố đến gần liền tỏa ra mùi xoài nồng nặc. Chương Quyết không có hảo cảm với xoài cho lắm, y quay mặt đi, lịch sự từ chối: "Em ăn một mình đi."

Ngải Gia Hi nhún vai, ngoan ngoãn thu ly lại. Cậu hút ống hút, mắt lại lơ đễnh nhìn vào các món ăn trên bàn, nhìn được vài giây, đột nhiên thả ly xuống, quay sang hỏi Chương Quyết: "Anh không phải không thích ăn tôm nha."

Nói rồi lại chỉ vào dĩa của Chương Quyết, bảo: "Tại sao lại ăn con tôm cuối cùng của em!"

Trước khi Chương Quyết nghĩ ra nên giải thích thế nào, Trần Bạc Kiều đã thành thật thừa nhận: "Là tôi ăn đấy."

Ngải Gia Hi liếc nhìn dĩa của Trần Bạc Kiều, rồi lại nhìn của Chương Quyết, không có vỏ tôm trong dĩa của Trần Bạc Kiều.

Ngải Gia Hi ngoảnh lại nhìn Chương Quyết, "Ồ" một tiếng, rồi nói "Vậy sao." Cậu không cầm ly sinh tố kia lên nữa mà nghiêng đầu dựa vào vai Chương Quyết, nhìn rất rầu rĩ.

Ngải Gia Hi được cả nhà chiều quen nên thành ra tính cách khá là ngang, miễn là thứ cậu thích thì Chương Quyết vẫn luôn là người chừa lại tất cả cho cậu. Chương Quyết nghĩ, có lẽ đây thực sự là lần đầu tiên y không giữ lại những gì cậu thích.

Nhưng ăn hết tôm dù sao cũng là Trần Bạc Kiều, Ngải Gia Hi có không vui cũng không dám biểu hiện quá rõ, chỉ có thể giương mắt nhìn Chương Quyết với vẻ u oán.

"Xin lỗi," Trần Bạc Kiều có lẽ cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện như thế này, bối rối nói với Ngải Gia Hi, "Gọi thêm một phần khác nhé?"

"Thôi không cần đâu ạ," Ngải Gia Hi lắc đầu rồi nói với Chương Quyết, "Anh đưa em về đi."

Ngải Gia Hi bảo mình no quá nên muốn tản bộ về khách sạn.

Trần Bạc Kiều nhìn Chương Quyết với Ngải Gia Hi đang gối lên vai Chương Quyết, dừng lại một lúc mới nói: "Tôi không mệt, cùng đi đi."

Ba người rời quán cà phê, dọc theo vỉa hè song song đi.

Trong tay Chương Quyết cầm ly sinh tố của Ngải Gia Hi vì cậu nói lạnh quá không cầm được, muốn Chương Quyết cầm nó cho mình, còn cậu thì chỉ cần đưa miệng tới uống.

Trần Bạc Kiều lặng lẽ đi bên cạnh Chương Quyết làm như không thấy, chỉ là vỉa hè con đường này hơi nghiêng nên anh phải cách xa Chương Quyết hơn Ngải Gia Hi, song vẫn gần gũi hơn những người bạn bình thường.

Ngải Gia Hi tuy được Chương Quyết đặc biệt cưng chiều nhưng bình thường cũng không có yếu ớt như vậy. Việc cậu lúc này vừa đi vừa kề sát vào Chương Quyết, thì thầm những chuyện chỉ có cậu với Chương Quyết hiểu được, chỉ khiến Chương Quyết cảm thấy cậu đang lén ra oai trước mặt Trần Bạc Kiều.

Vậy mà ba mẹ Chương Quyết và Ngải Gia Hi đều một mực bao che khuyết điểm một cách mù quáng. Ngay cả khi Chương Quyết không tốt, họ cũng phải nói Chương Quyết là tốt nhất. Tính cách Ngải Gia Hi lại như một đứa trẻ, thường vì việc "Trần Bạc Kiều kia tại sao ngay cả Chương Quyết cũng không thích" mà tức giận, lại vì Chương Quyết quá chú ý đến những gì có liên quan đến Trần Bạc Kiều mà phẫn nộ.

Vài năm trước kia, Ngải Gia Hi còn nhờ người từ Liên minh châu Á mang theo vài tờ báo có đăng mấy vụ bê bối của Trần Bạc Kiều, làm bộ lơ đãng đưa đến trước mặt Chương Quyết, muốn cho Chương Quyết xem.

Nhưng thực ra đó đều là những tờ báo lá cải bên lề đường. Chưa nói đến tin đồn thất thiệt, chỉ cần những dấu vết chỉnh sửa kém cỏi ấy thôi Chương Quyết đã không còn kiên nhẫn xem nữa rồi, mà bởi vì Ngải Gia Hi quá nghiêm túc nên Chương Quyết chỉ đành tỏ ra là mình tin.

Bẵng đến hai năm sau đó, Ngải Gia Hi mới dần nhận ra rằng, Chương Quyết là cố chấp đến không đường cứu chữa thì rốt cuộc cũng ngừng làm những thử nghiệm vô nghĩa.

Ngải Gia Hi nhấp một ngụm nữa trên tay Chương Quyết, mà tay phải của Chương Quyết cũng thấy hơi lạnh nên đổi sang tay kia, khi thả tay phải xuống, mu bàn tay vô tình chạm vào lưng bàn tay Trần Bạc Kiều.

Trần Bạc Kiều liếc nhìn Chương Quyết, nhanh chóng cầm lại tay y. Chương Quyết hơi sững sờ, lại nghe Trần Bạc Kiều thấp giọng nói: "Lạnh thế này."

Anh chỉ vào tay trái của Chương Quyết, Chương Quyết mới nhận ra anh đang nói ly sinh tố.

"Không muốn." Ngải Gia Hi nói ngay.

Cậu càng nói âm lượng càng nhỏ, làm Chương Quyết cảm thấy hơi buồn cười, "Ừ" một tiếng rồi đút một muỗng sinh tố cho cậu.

Trần Bạc Kiều cũng không nói gì nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!