Chương 14: (Vô Đề)

Đáng lẽ phải rất buồn, nhưng có thể bởi vì dù Chương Quyết đã mơ về anh rất nhiều lần, đối tượng mà anh đính hôn cũng chưa từng là y, mà y cũng chưa từng khiến anh trong mơ sẽ thích mình. Thế nên, khi Trần Bạc Kiều nói muốn tìm người mình thích để tiến tới hôn nhân, cũng không tổn thương Chương Quyết nhiều lắm.

Đương nhiên, chúc phúc Trần Bạc Kiều sớm tìm được nửa kia yêu thích của mình, Chương Quyết vẫn không thể nói ra. Y im lặng nhìn Trần Bạc Kiều một lúc, đứng dậy, đi vào phòng tắm sấy khô tóc.

Tắt máy sấy, Chương Quyết đột nhiên nghe thấy bên ngoài có một tiếng gì đó rất quái lạ. Y bước ra thì thấy Trần Bạc Kiều đang ngồi trên ghế bên cạnh tấm màn, cầm một chiếc điều khiển từ xa chơi đùa với cái giường chạy bằng điện của nhà trọ.

Nhìn thấy Chương Quyết, Trần Bạc Kiều cũng thản nhiên chia sẻ với y: "Cậu có biết giường trong phòng này bỏ tiền vào là có thể di chuyển không?"

"Đây là cái gì?" Chương Quyết hơi tò mò về thứ trên tay Trần Bạc Kiều, y nhấn xuống nút duy nhất có màu khác ở giữa điều khiển từ xa.

Chiếc giường vốn dĩ đang chuyển động lại im ắng trong hai giây, sau đó bắt đầu rung động điên cuồng, còn không ngừng phát ra mấy âm thanh mờ ám.

Sau khi kịp phản ứng, Chương Quyết muốn tắt chế độ run đi thì Trần Bạc Kiều lại cầm điều khiển, không cho Chương Quyết tắt. Anh cười nói: "Chương Quyết, cậu thích thể loại này à."

"Không có," Chương Quyết lập tức phủ nhận, "Tôi không đọc được tiếng Thái nên mới bấm màu khác biệt." Lại thấy Trần Bạc Kiều cười không ngừng, Chương Quyết nghiêm túc nói: "Anh đừng cười, tắt nó đi, tôi muốn ngủ một lát."

Y mệt đến mức chỉ muốn nằm thôi, nhưng nhìn cái giường rung lắc thành thế kia, thậm chí đến gần y cũng không muốn.

"Tôi vừa bỏ tiền vô." Trần Bạc Kiều nắm chặt cổ tay Chương Quyết, từ tốn nói.

Chương Quyết không biết phải làm sao, y không hiểu Trần Bạc Kiều là vì chiếc giường tình nhân này quá hấp dẫn hay số tiền anh bỏ vào quá cao đến nỗi phải kéo y mạnh như vậy. Chương Quyết vừa định lên tiếng thì di động màn hình xanh của Trần Bạc Kiều ở bên cạnh đột nhiên rung lên. Trần Bạc Kiều liếc nhìn sang, tắt chế độ rung của chiếc giường.

"Có chuyện gì vậy?" Trần Bạc Kiều thả tay Chương Quyết ra, nhận cuộc gọi.

Để ngăn Trần Bạc Kiều cúp máy xong sẽ lại tiếp tục xằng bậy, Chương Quyết liền đi qua rút nguồn điện.

"Chương Quyết?" Trần Bạc Kiều phía sau gọi y.

Chương Quyết ngoảnh lại nhìn anh. Trần Bạc Kiều hỏi: "Bùi Thuật nói không tìm được loại thuốc kia của cậu. Có phải nó được sản xuất ở quốc gia mới không? Liên minh châu Á không được phép buôn bán, cũng không thấy xuất hiện ở các kênh buôn lậu."

"Ừm," Chương Quyết gật đầu nói, "Rất khó tìm."

Thuốc tiêm của Chương Quyết là một loại thuốc đặc biệt cần thiết cho quân đội quốc gia mới và không được phép lưu truyền bên ngoài.

Trần Bạc Kiều nghe Bùi Thuật nói thêm vài câu, đặt di động lên bàn trà mở loa ngoài, nói với Bùi Thuật: "Mày nói thẳng đi."

Trong loa lúc này liền phát ra giọng nói mà Chương Quyết không thích nghe nhất.

Bùi Thuật bên kia nói: "Tao hỏi rồi, loại thuốc này là thuốc ức chế pha lẫn thuốc an thần. Không biết có thể tiêm thuốc an thần và thuốc ức chế riêng không?"

"Nếu chỉ thuốc ức chế không thì cũng có hiệu quả, không gây dị ứng," Chương Quyết nói thêm, "Nhưng rất đau."

Trần Bạc Kiều nhìn Chương Quyết, không biết vì sao lại khẽ cau mày nói: "Đau thì thôi."

Bùi Thuật bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: "Vừa rồi là giọng của Chương Quyết à?"

Không ai trả lời Bùi Thuật. Trần Bạc Kiều cầm di động lên tắt loa ngoài, nói với Bùi Thuật: "Tìm loại khác thay thế đi."

Dứt lời liền cúp máy.

Trong lần đầu tiên phát tình, Chương Quyết đã trải qua vô cùng gian khổ. Khi ấy y chỉ có một mình, lại không dám ra cửa, nên cũng chỉ còn cách mua một loại thuốc ức chế không kê đơn trên mạng tự tiêm vào.

Sau khi tiêm xong chừng mười phút, khi Chương Quyết cho rằng cơn khát tình của mình đã được ức chế thành công, thì chẳng mấy chốc, toàn thân y lại bắt đầu đau nhói từng cơn, dẫu có uống bao nhiêu thuốc giảm đau cũng chẳng mảy may thuyên giảm. Đến chiều, khi người giúp việc lại làm cơm tối phát hiện Chương Quyết đang bị sốc trong phòng, lập tức báo cho cha mẹ y, gọi cấp cứu đưa y vào bệnh viện thì mới biết y còn có một tuyến thể khác.

Trước khi tìm ra loại thuốc này, Chương Quyết đã thử qua rất nhiều loại thuốc khác và cũng chịu nhiều loại cơn đau mà y không hề muốn nhớ lại.

Trần Bạc Kiều gật đầu, hỏi Chương Quyết: "Bao lâu cậu mới phát tình một lần?"

Y đáp: "Không có quy luật."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!