Trần Bạc Kiều rút khỏi người Chương Quyết, gỡ bao ra.
Nhưng chưa lau được bao nhiêu, Chương Quyết đã duỗi tay đè lên mu bàn tay anh, nhẹ nhàng đẩy ra.
"Đừng lau." Chương Quyết khàn giọng nói.
Lòng bàn tay Chương Quyết vẫn còn hơi ấm, ngón tay tuy dài nhưng lại không có lực, thử nhiều lần mới bắt được tay anh, kéo qua, cố gắng khép chân lại, chùm chăn lên bao phủ toàn thân.
Trần Bạc Kiều cũng không ép y, ném khăn giấy kia đi rồi trở về, nhẹ nhàng lay Chương Quyết trong chăn, hỏi: "Cậu có thể tự đi vào phòng tắm được không?"
Trần Bạc Kiều lại lay chăn lần nữa, nhưng không kéo xuống, mà Chương Quyết cũng không có phản ứng gì. Trần Bạc Kiều liền đi vào phòng tắm, tắm rửa trước, sau đó mặc quần áo đi ra, lần nữa ngồi bên giường, kéo chăn xuống để lộ mặt Chương Quyết.
Trần Bạc Kiều nhớ lại bản thân khi nãy không hề để Chương Quyết lao lực làm gì, vậy mà không hiểu vì sao Chương Quyết vẫn ngủ nhanh đến thế.
Anh vốn dĩ cho rằng Chương Quyết sẽ còn khóc thêm một lát.
Trần Bạc Kiều lại nhấc chăn lên một ít để lộ thân trên của Chương Quyết, nắm cổ tay y kiểm tra miệng vết thương tối qua.
Băng cá nhân đã bị cọ đến bong ra, treo trên làn da của Chương Quyết. Trần Bạc Kiều trực tiếp xé nó xuống. Vết thương vẫn có chút nhiễm trùng, xung quanh hơi sưng tấy. Trần Bạc Kiều chạm vào nó một chút, Chương Quyết trong mơ có lẽ cũng thấy ngứa nên muốn rụt tay lại, gãi lên vết thương, lại bị Trần Bạc Kiều nhanh chóng ngăn cản.
Trần Bạc Kiều cảm thấy phản ứng này của Chương Quyết rất thú vị, dùng ngón cái xoa nếp nhăn giữa hàng lông mày của Chương Quyết, nhẹ giọng nói với y: "Ngủ rồi còn nóng nảy như vậy."
Đột nhiên, Trần Bạc Kiều phát hiện có gì đó sáng lên dưới gối đầu, anh nâng cái gối lên thì thấy là điện thoại của Chương Quyết.
Người gọi cho Chương Quyết là Ngải Gia Hi, Trần Bạc Kiều không tiếp. Qua vài giây, Ngải Gia Hi liền cúp máy, trên màn hình hiển thị bốn cuộc gọi nhỡ.
Hẳn đều là cuộc gọi từ sau khi Trần Bạc Kiều vào phòng lần thứ hai, di động bị đè dưới gối, hay vừa rồi khi làm tình cùng Chương Quyết, Ngải Gia Hi cũng gọi nhưng không ai rảnh đi chú ý.
Trần Bạc Kiều để di động lên tủ đầu giường, phần lưng di động va vào ván gỗ phát ra tiếng vang rất nhẹ. Khi quay lại nhìn Chương Quyết, y đã mở mắt ra.
"Chương Quyết." Trần Bạc Kiều gọi y.
"Mắt cậu làm sao vậy?" Trần Bạc Kiều thừa biết còn cố hỏi.
Mắt Chương Quyết lập tức ngừng chớp, dường như đã hơi tỉnh ra. Một lúc sau, y mới trả lời Trần Bạc Kiều rằng: "Không có." rồi ngồi dậy. Mái tóc dài của y đã rối bù, một nửa buông xuống bả vai.
Tấm chăn màu trắng chất chồng giữa chân và bụng Chương Quyết. Y nhấc bàn tay đang để trên ga trải giường lên túm tóc lại rồi hỏi Trần Bạc Kiều: "Tôi đã ngủ lâu chưa?"
"Không lâu lắm," Trần Bạc Kiều nói với y, "Mới nửa tiếng thôi."
Nhìn kỹ vào Chương Quyết, Trần Bạc Kiều thấy môi dưới của y có một vết xước nhỏ, thế là lại gọi tên Chương Quyết, nhích gần y hơn chút nữa rồi nói, "Sao môi của cậu lại bị thương?"
"Hở…?" Chương Quyết có lẽ vẫn chưa tỉnh hẳn, hơi ngây ra một lúc, tự nhủ: "Có phải tôi đã tự cắn nó không?"
Trần Bạc Kiều chẳng những không cố giữ khoảng cách với Chương Quyết như anh đã hình dung tối qua, mà còn nói: "Là tôi cắn đấy."
Bởi vì dáng vẻ bất ngờ hay ngây ngẩn của Chương Quyết luôn có thể khiến anh thỏa mãn, nên anh cũng không cảm thấy hối hận.
Và anh cũng nghĩ trước khi mình trở lại Liên minh châu Á, có lẽ cũng nên tham khảo các tiêu chuẩn của Chương Quyết để đối tốt với y hơn một chút.
Vì nếu đối xử với Chương Quyết tốt hơn, khi Chương Quyết lại rơi vào kỳ phát tình, Trần Bạc Kiều lần nữa lên giường với y, có lẽ y sẽ không phải lén trốn trong chăn, khóc đến đáng thương như thế.
Nửa phút sau, Chương Quyết mới hàm hồ nói: "Không phải anh."
Y dùng ngón tay chạm vào môi mình, di chuyển từ trái sang phải từng chút một, cuối cùng chạm vào vết xước nhỏ ở bên phải môi dưới, liền nhíu mày.
"Nghiêm trọng không?" Y hỏi Trần Bạc Kiều rồi nhếch môi liếm một chút, khả năng muốn cảm nhận kích thước miệng vết thương, nhưng mãi vẫn không liếm chuẩn.
Trần Bạc Kiều thấy Chương Quyết đi không đúng hướng, bèn mở miệng nói cho y biết: "Sang phải chút nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!