Ánh mắt Chương Quyết dao động hồi lâu, cuối cùng tập trung vào Trần Bạc Kiều. Y dường như đã hơi tỉnh táo, nhưng chỉ sững sờ nhìn anh mà không nói nên lời. Hai người đối mặt nhìn nhau giây lát, trước khi tàn thuốc rơi xuống, Chương Quyết run rẩy dụi đầu lọc vào gạt tàn.
"Anh tới đây làm gì?" Chương Quyết lầm bầm như đang tự nhủ.
Trần Bạc Kiều nhìn y một lúc, mới nói: "Tôi sợ cậu chưa hết sốt nên đến đây xem."
Mặt Chương Quyết tái nhợt, hỏi lại anh: "Vậy anh đã xem đủ chưa?"
"Nếu xem xong rồi, anh có thể đi ra ngoài không?" Y nói thêm.
Trần Bạc Kiều khẽ gật đầu, xoay người lui ra ngoài.
Đóng cửa lại, trong đầu anh vẫn là hình ảnh khi nằm đó của Chương Quyết, anh vừa khó xử lại vừa cảm thấy Chương Quyết thật đáng thương. Không phải anh chưa từng thấy Omega mất kiểm soát vào kì phát tình, mà trong số những người vật lộn với dục vọng và đau khổ cầu xin được tiến vào ấy lại không có ai là đáng thương hơn Chương Quyết.
— Nếu như khi ấy anh không làm vỡ thuốc ức chế của Chương Quyết, có lẽ sự tình đã không tồi tệ đến nhường này.
Trần Bạc Kiều quyết định ở lại nhà trọ tình nhân này chờ Chương Quyết, vì thế trở về phòng, nhưng đi chưa được vài bước, chiếc di động màn hình xanh của anh đột nhiên reo lên.
Là Chương Quyết gọi đến.
Trần Bạc Kiều nhìn cái tên trên màn hình, thoáng dừng bước, nhận máy.
Anh im lặng chờ Chương Quyết lên tiếng trước. Hơi thở của Chương Quyết rất hỗn loạn, phải đợi một chốc mới đỡ hơn.
"Năm mười bảy tuổi, tôi vẫn chưa phân hóa," Chương Quyết nói, "Mẹ của tôi rất lo lắng, bà ấy đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra."
"Giám đốc bệnh viện quốc gia nói cho chúng tôi biết, theo báo cáo kiểm tra, tôi sinh ra đã không có tuyến thể —"
Chương Quyết nói đến đây bỗng nhiên dừng lại. Trần Bạc Kiều cũng không hỏi, chỉ lẳng lặng đứng đó đợi một lát, Chương Quyết mới nói tiếp. Chương Quyết nói rất nhỏ. Trần Bạc Kiều cảm thấy Chương Quyết dường như không muốn mình biết trạng thái và cảm xúc của y.
Chương Quyết lại nói: "Không lâu sau khi kiểm tra, Ngải Gia Hi phân hóa thành Omega. Cha mẹ hai bên luôn muốn chúng tôi kết hôn. Tôi cũng đã cân nhắc rất nhiều, cuối cùng quyết định thực hiện một cuộc giải phẫu cấy tuyến thể."
"Lúc ấy, vì nhiều nguyên do, thuốc thúc đẩy phân hóa τ cần dùng cho phẫu thuật đã bị Tập đoàn Triệu Hoa thu hồi, nhưng viện trưởng cam đoan với cha tôi rằng thuốc thúc đẩy phân hóa τ mà họ lưu trữ là tuyệt đối hoàn hảo, mà tôi lại không có tuyến thể, cho nên thuốc thúc đẩy phân hóa τ sẽ càng phát huy tác dụng tốt hơn."
"Ông ta nói cuộc giải phẫu này không nguy hiểm, và tỷ lệ thành công là 99%."
Nói đến đây, Chương Quyết im lặng, hơi thở càng trở nên dồn dập, nghe cực kỳ thống khổ.
Trần Bạc Kiều cầm di động, áp vào tai, đứng thẳng trong hành lang không một bóng người.
Trong hành lang trải thảm màu nâu gỗ, giấy dán tường là màu trắng ngà, những cửa gỗ được sơn màu đỏ đào, mà trên mỗi cánh cửa đều treo một tấm thẻ bằng đồng.
Bên tay trái Trần Bạc Kiều là 201, bên phải là 204.
"Cậu là một phần trăm đó sao?" Anh hỏi Chương Quyết.
"Không phải. Tôi có tuyến thể." Chương Quyết nói rất chậm, giống như nói ra từ nào cũng tốn rất nhiều sức, "Tôi không phải không có."
"—Báo cáo xét nghiệm đã sai."
"Tuyến thể sau khi cấy vào, phân hóa rất tốt, tôi cùng Ngải Gia Hi đính hôn. Cả hai chúng tôi đều cho rằng cuộc phẫu thuật đã thành công."
"Thế nhưng ba tháng sau, một tuyến thể khác của tôi, cũng tự nhiên phân hóa."
"Và, như anh vừa thấy, tôi đã trở thành…" Chương Quyết tạm dừng vài giây trước khi tìm ra tính từ phù hợp với mình, "Một kẻ người không ra người quỷ không ra quỷ."
Cả hai đầu điện thoại đều rất yên tĩnh. Trần Bạc Kiều vẫn đang đợi, nhưng Chương Quyết dường như cảm thấy mình đã nói xong nên không nói gì nữa.
Có thể Chương Quyết đã để di động ra xa hơn nên Trần Bạc Kiều không còn nghe được tiếng thở của y, thế là anh liền cất tiếng gọi: "Chương Quyết?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!