Chương 11: (Vô Đề)

Vào nửa đêm, Chương Quyết lên cơn sốt cao.

Trần Bạc Kiều không biết y phát sốt khi nào vì anh không ở cùng phòng với Chương Quyết.

Vài giờ trước, khi xe dừng lại dưới nhà an toàn, Chương Quyết có mở mắt ra nhưng vẫn chưa hết say.

Trần Bạc Kiều huơ tay trước mắt Chương Quyết mà Chương Quyết cũng không có phản ứng nào, ánh mắt chẳng hề có tiêu cự, anh bèn hỏi Chương Quyết: "Còn tự lên lầu được không?"

Nghe xong, Chương Quyết nghĩ một hồi, gật gật đầu, rất vâng lời mà xuống xe, chậm rãi theo Trần Bạc Kiều lên lầu, lại đi vào phòng ngủ nằm lên giường, im lặng mà tiếp tục ngủ. Dáng ngủ của Chương Quyết rất ngoan, cuộn tròn ở một bên, cánh tay trái bị thương khoác lên chăn, gấp lại, lộ ra nửa miệng vết thương đang dán băng.

Đèn trần phòng ngủ có tông màu lạnh, nhưng bởi vì say nên lúc này trên làn da trắng của Chương Quyết lại hơi ửng hồng, cho dù không di chuyển cũng không còn trông như một pho tượng thạch cao nữa.

Cơ thể của Chương Quyết rất hoàn hảo, mắt thường cũng có thể thấy chỉ có vết thương duy nhất là y cầm bút đâm vào khi nãy. Không giống như Trần Bạc Kiều, tòng quân nhiều năm nên mình đầy là sẹo.

Trần Bạc Kiều khoanh tay, đứng ở cuối giường nhìn Chương Quyết. Trong đầu anh nghĩ, Chương Quyết khi nhập ngũ hẳn là cũng không chịu qua tổn thương nào, bởi vì nếu có thì Chương Quyết đã không vì bị đâm một nhát mà cau mày la đau như thế.

Vả lại, anh cũng nghĩ, Chương Quyết khi còn nhỏ hẳn cũng là một đứa trẻ ngoan ngoãn và trầm lặng như vậy, luôn được gia đình bảo bọc, trong khi điều sai trái nhất y làm ra trong đời này lại chính là vượt đại dương xa xôi để đến Liên minh châu Á tìm người tử tù mà y thích.

Núi tuyết, Ngải Gia Hi, Harrison, và một loại bệnh nào đó cần mang thuốc tiêm theo.

Trần Bạc Kiều muốn biết rõ hơn, nhưng cũng không cần phải là từ chính miệng Chương Quyết nói. Anh không ngu ngốc, anh có mắt nhìn và cũng có đầu óc để suy nghĩ.

Chiếc đồng hồ điện tử trên đầu giường "tích" một tiếng nhắc nhở. Trần Bạc Kiều không đứng nữa. Anh lục lọi trong phòng ngủ một hồi, tìm thấy một chiếc chăn mỏng trong tủ rồi trải nó lên ghế sofa trong phòng khách, nhường phòng ngủ lại cho Chương Quyết đã bất tỉnh nhân sự.

Sau đó anh vào phòng tắm, thay đồ, gọi điện cho Bùi Thuật, thông báo với Bùi Thuật rằng anh và Chương Quyết sẽ khởi hành tám ngày sau.

Từ sáng sớm Bùi Thuật đã rời Bangkok, vội vã trở lại phía bắc Liên minh châu Á để bí mật gặp một nhân vật quan trọng. Hắn kể sơ qua nội dung trong buổi gặp mặt và kế hoạch mới cho Trần Bạc Kiều.

Hai người bàn bạc hồi lâu, cuối cùng quyết định phương án khi tàu đi được hơn nửa lộ trình sẽ tiết lộ vị trí của Trần Bạc Kiều cho Tổng thống, cùng nhau ngụy tạo một cuộc đuổi bắt công khai, rồi nhân cơ hội này mà buộc tội Tổng thống, nên là Trần Bạc Kiều sẽ không đến Bắc Mỹ cùng Chương Quyết.

Sau khi cúp máy chuẩn bị nghỉ ngơi, Trần Bạc Kiều lại nghe thấy tiếng nói mớ của Chương Quyết trong phòng ngủ.

Mới đầu Trần Bạc Kiều chỉ nghĩ Chương Quyết đang nói mớ, nhưng sau vài phút, Chương Quyết vẫn không ngừng rên rỉ, nghe có vẻ rất khó chịu. Trần Bạc Kiều bèn đứng dậy đi vào phòng ngủ, mở đèn.

Ngay khi sáng đèn, Chương Quyết thoáng động đậy rồi giơ tay phải lên, dùng mu bàn tay che mắt lại. Trần Bạc Kiều lại gần, thấy Chương Quyết hơi hé mở đôi môi khô khốc, thốt ra những câu khó nghe và rời rạc với chất giọng khàn hơn bình thường rất nhiều.

"Thuốc." Chương Quyết đột nhiên thốt ra một từ mà Trần Bạc Kiều rất quen thuộc, rồi bỏ tay che mắt xuống.

Đôi mắt Chương Quyết khép hờ, trên má ửng đỏ bất thường, không ngừng nói: "Lạnh." Y sờ soạng tấm chăn, quấn chặt nó lên người, liên tục lẩm bẩm: "Lạnh quá."

Thấy dáng vẻ này của Chương Quyết, Trần Bạc Kiều cảm thấy có gì đó không ổn, vì vậy anh cúi xuống sờ lên trán Chương Quyết, cảm nhận được nhiệt độ nóng ran cả tay.

"Chương Quyết?" Trần Bạc Kiều gọi y, "Có nghe thấy tôi nói gì không?"

Trần Bạc Kiều ngây người, nhìn cái chăn đang phồng lên kia, anh thật sự bó tay. Lát sau, anh quanh quẩn trong phòng tìm thấy túi thuốc khẩn cấp, từ trong túi lấy ra nhiệt kế và thuốc hạ sốt.

Trần Bạc Kiều cầm nhiệt kế, lôi Chương Quyết ra khỏi chăn để đo nhiệt độ, ngay giây sau màn hình hiển thị tới 39 độ C.

Trần Bạc Kiều đỡ Chương Quyết dậy, để y ngồi dựa lưng lên gối. Hai người cách nhau rất gần, Trần Bạc Kiều cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm, đến khi ra ngoài rót nước anh mới sực nghĩ ra, đó là người bình thường khi sốt cao mùi pheromone sẽ trở nên rất nồng, mà không hiểu vì sao Chương Quyết hầu như không có mùi nào cả.

Chẳng qua mỗi người mỗi khác, Trần Bạc Kiều rót nước xong cũng không nghĩ nữa.

Thuốc hạ sốt là một viên nang cần phải nuốt. Trần Bạc Kiều giữ vai Chương Quyết để y ngồi dậy một chút, sau đó đặt cốc lên miệng y, hướng dẫn: "Uống nước trước."

Chương Quyết mở miệng, Trần Bạc Kiều khẽ nghiêng tay, đổ nước vào miệng Chương Quyết. Chương Quyết mở to mắt nhưng người thì không phối hợp, làm nước chảy dọc theo khóe miệng, rơi hết xuống quần áo và chăn của y.

Trước đây trên chiến trường, binh sĩ dù bị thương nhẹ nhất cũng liên quan đến súng đạn, Trần Bạc Kiều hầu như không có kinh nghiệm đối phó với loại bệnh nhỏ này. Anh bất đắc dĩ đặt cốc lên tủ đầu giường, dùng khăn giấy lau vết nước đọng, quyết định đổi cách khác, cho Chương Quyết ngậm thuốc trước.

Chương Quyết bị ướt nên tỉnh táo hơn một chút. Y ngồi thẳng dậy, nhìn xuống viên thuốc trong tay Trần Bạc Kiều, dường như suy nghĩ gì đó rồi nói với anh: "Trần Bạc Kiều, không phải cái này, anh lấy nhầm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!