Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi ra khỏi hộp đêm, Chương Quyết có hơi lơ đãng.

Trần Bạc Kiều có lẽ cũng nhìn ra, nên anh chủ động đưa ra đề nghị mình sẽ lái xe. Chương Quyết đồng ý, đưa chìa khóa cho Trần Bạc Kiều rồi ngồi bên ghế phụ.

Rời khỏi con phố hộp đêm, Trần Bạc Kiều không về nhà an toàn mà lái thẳng đến trung tâm thành phố.

"Giờ vẫn còn sớm," Trần Bạc Kiều nói, "Chúng ta dạo quanh Bangkok đi." rồi lần nữa đeo kính râm lên, bật radio nghe nhạc. Hai người họ lúc này chỉ giống như những khách du lịch bình thường đang thuê xe và dạo quanh Bangkok không mục đích.

Khi lái xe tới một ngã ba, Chương Quyết nhớ tình hình lần trước, bèn quay sang nói với Trần Bạc Kiều: "Đừng đi theo chỉ dẫn. Phía trước có một đoạn đường chiếc xe này không thể đi được. Rẽ phải đi."

Trần Bạc Kiều nghe theo, quẹo phải, rồi lại hỏi Chương Quyết: "Cậu thường đến Bangkok lắm à?"

Năm trước và năm ngoái y đã đến đây rất nhiều lần, bởi vì trước đó Harrison có giới thiệu cho y một phòng khám. Mỗi lần đến là một lần chịu đau đớn, nhưng bệnh thì vẫn không chữa được.

"Đến thăm anh ta sao?" Trần Bạc Kiều hỏi, "Hay đến xem show người lớn?"

"Vậy sao," Trần Bạc Kiều khẽ cười nói, "Cách cậu tip tiền cho diễn viên rất sành điệu, làm tôi cứ tưởng cậu hay đến xem."

Chương Quyết cảm thấy Trần Bạc Kiều dường như có điều muốn nói, nhưng vì Chương Quyết không giỏi giao tiếp, không biết phải nói gì, nên chỉ còn cách thành thật nhắc lại: "Tôi thật sự chưa xem. Chỉ có vài lần là tôi đi tìm Harrison. Nếu tôi không tip, anh ta sẽ lại đuổi tôi ra ngoài. Tôi không còn cách nào khác nên phải tip thôi."

"Vậy là cậu đến Bangkok, chỉ để gặp anh ta?" Trần Bạc Kiều lại hỏi.

Chương Quyết phát hiện Trần Bạc Kiều hôm nay rất cố chấp với chủ đề về Harrison. Y bèn nói: "Không hoàn toàn là như vậy." Không đợi Trần Bạc Kiều hỏi, y lại nói: "Tháng trước tôi tới đây nghiên cứu địa hình, lái xe quanh Bangkok ba ngày và gặp Tôn Lạp. Con đường vừa nãy tôi đã từng đi qua, đi được nửa đường thì phát hiện không đi được nữa. Khi ấy tôi phải quay lại, còn làm gãy một chiếc xe đạp đang đậu bên đường, phải bồi thường."

Trần Bạc Kiều lại im lặng một lúc, nói với Chương Quyết: "Vậy chúng ta sẽ làm gì trong tám ngày tới?"

"Cậu có muốn xem nốt show người lớn không?" Trần Bạc Kiều lại hỏi.

Trần Bạc Kiều liếc mắt nhìn Chương Quyết, bị bộ dáng lấy lòng của y chọc cho bật cười.

"Lát nữa đi," Trần Bạc Kiều nói, "Ăn gì đã."

Chỉ dẫn lại định ra một tuyến đường khác, Trần Bạc Kiều lái vào khu trung tâm thương mại, từ bản đồ tìm xem các nhà hàng gần đây, rồi hỏi Chương Quyết: "Cậu muốn ăn gì?"

Trần Bạc Kiều chọn một cách ngẫu nhiên. Chương Quyết nói có, họ đi đến nhà hàng đó.

Từ xa nhìn thấy cửa nhà hàng, Trần Bạc Kiều đột nhiên nói với Chương Quyết: "Ngày trước mỗi lần đi ăn với bạn, tôi thường là người trả tiền."

"Nếu tôi vẫn còn cơ hội trở về Liên minh châu Á, tôi có thể mời cậu dùng bữa trên tầng thượng của tòa nhà thủ đô Liên minh." Trần Bạc Kiều lại nói, "Hay là cậu muốn quay lại Châu Âu thăm trường cũ? Tôi có thể đi cùng cậu."

Dưới ánh hoàng hôn, bóng râm từ những tòa nhà ven đường khi thì phủ xuống đầu xe, khi thì phủ lên thân hai người họ.

Trần Bạc Kiều tùy ý nói ra những gì Chương Quyết vẫn hằng mơ ước, tùy ý đến mức Chương Quyết không khỏi cho rằng anh chỉ đang lịch sự hồi đáp mình thôi.

"Không muốn đi cùng tôi sao?" Trần Bạc Kiều không thấy Chương Quyết trả lời, lại thoải mái trêu đùa. Anh lái xe vào bãi đỗ của nhà hàng, đỗ xe vào vị trí, tắt máy, rút ​​chìa khóa xe, nhưng không xuống.

Anh quay sang nhìn Chương Quyết, tháo kính râm, nhìn y một cách chăm chú. Ánh chiều tà rọi vào con ngươi màu nâu sẫm của anh càng thêm phần rạng rỡ.

Cứ như thể thực sự muốn lên lịch hẹn với Chương Quyết, Trần Bạc Kiều lần nữa muốn Chương Quyết xác nhận: "Chương Quyết, Liên minh châu Á hay Châu Âu?"

"Nếu cậu không nói, đến lúc đó tôi tự chọn," Anh cười nói, "Tôi mà chọn chưa chắc cậu đã muốn."

Chương Quyết xoay chuyển thông tin rất chậm, chậm đến mức kỳ cục, còn không sao dời mắt khỏi Trần Bạc Kiều, trong đầu không có nổi một ý tưởng hay ho, càng không có một đáp án chính xác. Y chỉ biết ngây ngốc nhìn Trần Bạc Kiều mà nói: "Anh chọn đi."

"Được," Trần Bạc Kiều nói, "Tôi sẽ chọn."

Anh xuống xe, đi vòng sang bên kia mở cửa cho Chương Quyết.

Trần Bạc Kiều xem thực đơn một hồi, chọn một món, Chương Quyết cũng chọn khẩu phần như anh. Sau đó, theo lời giới thiệu nhiệt tình của người phục vụ, lại gọi thêm một chai rượu vang trắng đặc trưng của nhà hàng. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!