Chương 1: (Vô Đề)

I.

Vậy là đã hơn ba tháng trôi qua kể từ ngày Trần Bạc Kiều bị đưa vào trại giam quân sự số 5 của Liên minh châu Á, ngoài trải qua sinh nhật lần thứ 29 trong tù, anh còn bỏ lỡ cả lễ tang của cha mình và tận mắt chứng kiến sáu cựu sĩ quan thân cận lần lượt bị lôi ra pháp trường xử bắn.

Trong khi đó, căn phòng biệt giam của anh cũng cách rất gần với nơi thi hành, ví như sau mười phút nghi thức quân sự, anh sẽ lại nghe thấy tiếng súng hành hình vang lên cùng tiếng đàn chim hãi hùng bay loạn xạ, mà tiếng súng trường tự động AKM[1] chưa qua xử lý âm thanh còn hệt như tiếng sấm rền, đánh vang cả vùng trời ngoại ô Liên minh châu Á.

Sau ngày sĩ quan thứ sáu bị xử tử, tức sáng ngày 25 tháng 12, đến phiên Trần Bạc Kiều lên đài phán quyết.

Trên người anh lúc này là bộ đồ tù cũ kỹ, đôi tay bị còng số 8 khóa chặt, ngồi ở khu vực bị cáo, bình thản nghe công tố viên dõng dạc đọc cáo trạng.

Cuối phòng xử án lúc này còn lắp đặt camera phát sóng trực tiếp tới người dân của Liên minh châu Á đang dõi theo phiên xét xử đại tá lục quân[2] Trần Bạc Kiều.

Về tội phản quốc, giết cha, chứng cứ rành rành, thủ đoạn mưu sát tàn nhẫn.

Cuối cùng, bản án dành cho anh vẫn là tử hình, yêu cầu thi hành ngay lập tức.

Ngay khi kết thúc phiên xét xử, Trần Bạc Kiều bị cảnh sát đến áp giải đưa ra khỏi tòa án.

Mà để từ tòa án đi đến xe áp tải còn phải đi qua một đoạn hành lang đầy ắp phóng viên Liên minh.

Vì lẽ đó, cảnh sát đã dàn thành hai hàng chừa ra một lối đi hẹp, trang bị khiên trước ngực phòng ngừa các phóng viên kích động xô đẩy. Bấy giờ còn có một phóng viên cao to đang dốc sức đưa máy quay qua vai cảnh sát để tiếp cận Trần Bạc Kiều, cao giọng hỏi anh.

"Trần tiên sinh, anh sẽ tiếp tục kháng án chứ?"

"Trần tiên sinh, trước ngày xét xử cánh truyền thông bên ngoài đã công khai bản án, trên đó có vài chứng cứ đã bị chứng minh là giả mạo, ngài có biết tình hình cụ thể là thế nào không?"

"Trần tiên sinh, những người ủng hộ ngài đang ở ngoài tòa án kháng nghị, liên minh khắp nơi cũng đang biểu tình chống đối, mong rằng ngài đừng bỏ cuộc…"

"Trần — tiên sinh, có nhà chức trách cho rằng đây chính là âm mưu của mẹ kế ngài, xin hỏi…."

"——Trần tiên sinh, ngài có thể giải thích tại sao… "

Lối đi dưới áp lực tường người càng bước đi càng hẹp dần, các ký giả nhốn nháo tranh nhau bám theo Trần Bạc Kiều ra khỏi tòa án.

Trần Bạc Kiều ngược lại là vị có tâm tình ổn định nhất hiện trường, thậm chí còn có thể nhìn về phía một ống kính máy quay mà nở nụ cười.

Âm thanh bấm máy không ngừng vang lên trong hành lang còn có vẻ đặc biệt chói tai, như là đoạn đường từ tuổi hai mươi tám đến hai mươi chín của Trần Bạc Kiều vậy, miên man chẳng thấy bến bờ.

Cách đây vài tháng trước, Trần Bạc Kiều anh còn là thần tượng trong lòng bao quân nhân trẻ tuổi, là ngôi sao tương lai trong giới quân đội Liên minh.

Ngày 29 tháng 1, anh mang theo một biệt đội đột kích hoàn thành nhiệm vụ đánh úp cửu tử nhất sinh, giải phóng một khu trung tâm đang xảy ra xung đột cùng một tòa thành bị bao vây giữa hai nước đang giao chiến, cứu được hơn mười ngàn người thoát khỏi ác mộng chiến tranh kéo dài suốt ba năm.

Từ đó, Trần Bạc Kiều được bổ nhiệm thành Đại tá trẻ tuổi nhất Liên minh châu Á, được nhận huân chương danh dự từ Tổng thống đương thời.

Ngày 12 tháng 6, cha của Trần Bạc Kiều, tỷ phú giàu nhất Liên minh châu Á – Trần Triệu Ngôn, bất ngờ bị bắn khi đi thị sát nhà xưởng, không may tử vong trên đường đi cấp cứu.

Ngày 14 tháng 6, Trần Bạc Kiều nằm trong diện tình nghi số một sát hại Trần Triệu Ngôn, bị bắt khẩn cấp ngay tại nhà.

Sau mấy tháng trầy trật thăng trầm, một lần nữa xuất hiện trước công chúng, Trần Bạc Kiều lại chẳng hề như cánh truyền thông đồn thổi là kinh hồn bạt vía, vô cùng chật vật, bi thương khó nén hay nổi giận đùng đùng.

Anh vậy mà chẳng có gì thay đổi.

"—— Trần tiên sinh! Liên quan đến vấn đề thừa kế của Tập đoàn Năng lượng Triệu Hoa, cổ đông rất mong ngài xác thực thông tin! Phải chăng mẹ kế của ngài, góa phụ của chủ tịch Trần, Triệu phu nhân sẽ trở thành tỷ phú Omega đầu tiên của Liên minh châu Á?"

"Trần Bạc Kiều tiên sinh——"

Trần Bạc Kiều không trả lời bất cứ câu hỏi nào mà chỉ lẳng lặng băng qua hàng dài phóng viên cùng những tiếng tách tách không ngừng, dưới lời thúc giục của sĩ quan cai quản nhảy lên xe áp tải.

Cửa xe vừa đóng lại, Trần Bạc Kiều liền nghe thấy tiếng đoàn người biểu tình đang đứng ngoài cửa tòa án rần rần hô khẩu hiệu. Họ chính là những người mà anh và chiến hữu đã từng bảo vệ, lúc này điều mà họ hô vang cũng chính là tên anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!