Ta nói:
"Ban đầu ta còn có chút lo lắng.
"Nhưng về sau mới phát hiện, chỉ cần nữ quỷ vừa tiềm nhập, mí mắt ta liền giật dữ dội.
"Có lẽ là thân thể đã sớm phát hiện nguy hiểm, đang âm thầm báo hiệu cho ta biết."
Cố Sở Dung khẽ mỉm cười nói:
"Đúng vậy.
"Chỉ cần có đủ trực giác nguy hiểm nhạy bén, liền có thể kịp thời tránh né.
"Thật ra, sinh tồn trong chốn cung đình này, chẳng phải cũng là như thế sao?"
Không hiểu vì sao, lời nói của Cố Sở Dung lại khiến ta sinh ra một cảm giác quái dị khó nói.
Đang định suy nghĩ kỹ hơn, đã nghe nàng thúc giục:
"Đừng chần chừ nữa.
"Bên ngoài Diên Hi cung lúc này đang là lúc thị vệ đổi ca.
"Chúng ta phải tranh thủ thời cơ, mau chóng trốn ra ngoài!"
Ta vội gật đầu, nắm c.h.ặ. t t.a. y nàng, hai người cùng nhau bước về phía cửa.
Thế nhưng —
Ngay hoảnh khắc cánh cửa mở ra.
Một gương mặt xa lạ, tràn đầy vẻ điên cuồng, đột ngột xuất hiện trước mắt chúng ta.
"Ha ha, hai người chơi mới."
Nàng ta y phục rách rưới, toàn thân dính đầy m.á. u tươi và vết bẩn, trên mặt mang nụ cười ngây dại quái đản.
"Vô ích thôi, các ngươi không trốn được đâu.
"Chưa từng có ai có thể sống sót rời khỏi trò chơi này, ha ha…
"Ở lại đây cùng ta đi, vĩnh viễn ở lại đây!"
Nói xong, nàng ta giơ cao con d.a. o trong tay, bổ thẳng về phía chúng ta—
11
"Tiểu chủ? Tiểu chủ!"
"Người chẳng phải nói muốn đi thỉnh an Lý phi nương nương sao?"
Ta một phen đẩy mạnh Thúy Kiều ra, điên cuồng chạy về phía viện của Cố Sở Dung.
Thế nhưng, khoảnh khắc đẩy cửa ra, bên trong lại trống rỗng không một bóng người.
Phía sau, Thúy Kiều thở hổn hển chạy theo.
"Tiểu chủ! Tiểu chủ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!