Ngọc Cảnh Anh đang vui vẻ lăn lộn trên giường thì Danh Hoài lại đối diện với một mớ rắc rối vướng tay vướng chân.
Danh Công không biết uống rượu rồi xay xỉn ở đâu mà đem theo một đống người tìm đến nhà cậu quậy phá đòi tiền.
"Mấy người muốn gì đây? Tôi không liên quan gì đến ông ta cả.
Đi đi."
"Này thằng nhóc, khôn hồn thì kêu mẹ này ra đưa tiền cho tao.
Cha mày nợ bao nhiêu mày biết không? Lúc nãy hắn ta cũng nói đây là nhà hắn, định chối hả."
Tên thủ lĩnh có gương mặt sẹo cực kì đáng sợ.
Gã ta hung hăng quát to vào mặt Danh Hoài.
Cậu tuy tức giận nhưng lại cực kì bình tĩnh.
Tình cảnh này xảy ra không phải một hai lần, tên Danh Công này không dựa vào được nhà họ Danh nên đành tới làm phiền nhà cậu thôi.
Lúc này Danh Công say xỉn bét nhè nằm dưới sàn lẩm bẩm.
"Đòi họ đấy… bọn chúng có tiền… đi mà tìm bọn chúng..
hic…"
"Thấy chưa.
Ông ta nói ông ta là cha mày.
Đời cha ăn mặn đời con khát nước.
Mày chắc cũng hiểu đạo lý này đúng không?"
Ha ha.
Đạo lý? Cậu nợ ai mà đạo lý? Mẹ con cậu không nợ gì lão ta hết.
"Tao không có trách nhiệm trả nợ cho lão ta.
Các người cút đi.
Nếu không tao báo cảnh sát bây giờ."
Giọng điệu Danh Hoài cứng rắn đanh thép nhưng đám côn đồ cũng không phải người ăn cơm mềm.
Bọn chúng như tim máu gà mà xông lên đánh Danh Hoài một trận.
Danh Hoài tuy mạnh mẽ nhưng cũng không thể nào một địch mười, cuối cùng chỉ có thể ôm đầu chịu trận.
Cậu cắn chặt răng, cảm nhận được mùi máu tanh nồng chảy ra từ khoé miệng.
Đám người này ra tay cũng mạnh thật.
Tuy không nhắm vào chỗ hiểm nhưng xuống tay cũng rất thẳng thắn, đánh đến mức Danh Hoài không gượng dậy nổi.
Cũng may cậu đã đuổi khéo mẹ mình đi.
Nếu để bà thấy cảnh này thì chắc mẹ đau lòng lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!