Edit: Mr. Downer
Sau khi cơm nước xong Giang Hạo Phong còn phải mở một cuộc họp, tuy rằng hắn đặc biệt không muốn để cho Thẩm Thư Kiệt đi gặp Hồ Sơn, nhưng Giang thiếu gia chưa bao giờ ngăn cản bất kỳ mối giao thiệp nào của cậu.
Vì vậy hắn rất tùy ý hỏi: "Cả hai gặp nhau đến mấy giờ? Sau đó anh đi đón em?"
"Ừm, hẳn là sẽ không lâu đâu, nhưng nếu như anh tới đón thì em gọi taxi đến đấy, sau đó ở chỗ Hồ Sơn lâu hơn một tí chờ anh tan việc."
"Vậy thì em vẫn nên tự mình lái xe về nhà đi."
"…"
Gã Hồ Sơn này, như Giang Hạo Phong đã nói, danh tiếng không tốt cùng đời sống riêng tư đặc biệt hỗn loạn, bộ phim đầu tiên Thẩm Thư Kiệt đóng chính là quay cùng Hồ Sơn, khi đó Thẩm Thư Kiệt từ trên trời rơi xuống (*) diễn vai nam nhất, bộ phim duy nhất thành công kia đã thúc đẩy tình bạn giữa Thẩm Thư Kiệt cùng Hồ Sơn.
(*) Từ gốc là không hàng, chỉ những người không báo danh đăng ký mà đột nhiên xuất hiện tham gia vào hoạt động, ý ở đây là Thư Kiệt được đi cửa sau ấy.
Hồ Sơn và Thẩm Thư Kiệt gia nhập giới giải trí cùng lúc, thế nhưng bây giờ Hồ Sơn đã thành minh tinh hạng nhất, bọn họ hẹn nhau ở một quán trà tư nhân, lúc Thẩm Thư Kiệt tới Hồ Sơn vẫn chưa đến, cậu ngồi xuống đợi một lát mới nhìn thấy Hồ Sơn vũ trang toàn thân đi vào, kính râm khẩu trang che kín mít, sau khi thấy Thẩm Thư Kiệt liền lập tức quăng khẩu trang mắt kính bày ra một cái pose thật lố: "Tiểu Thẩm!
Đã lâu không gặp chú, có phải anh đây lại đẹp trai hơn đúng không?"
Thẩm Thư Kiệt nhấp một ngụm trà cười với gã: "Mỗi lần gặp đều thấy anh đẹp trai lên một tầm cao mới."
"Ha ha gần đây sao rồi?" Hồ Sơn cởi áo khoác vắt qua một bên nói chuyện phiếm với cậu, "Rốt cuộc cũng nghỉ ngơi được mấy bữa, hồi trước tôi bận bịu đến muốn thăng thiên."
"Bận quan
-hệ
-xã
-giao chứ gì."
"Này này này cậu có phải bạn tôi không thế."
Hồ Sơn luôn là một người kiêu căng lại rất độc lập, gã còn có một chút bối cảnh cộng với kỹ năng diễn xuất tinh xảo, vì vậy dù bên ngoài có nói về gã như thế nào, nhưng vẫn có rất nhiều fan cùng người trong ngành hâm mộ gã, mọi người đều biết quan hệ giữa Hồ Sơn và Thẩm Thư Kiệt, cho nên gã ôm cậu chụp một tấm hình đăng lên weibo cũng không gây ra chấn động sóng gió gì, Hồ Sơn xem một chút bình luận liền bật cười: "Hai chúng ta cũng có fan CP cơ đấy, thực sự rất thần kỳ, tình bạn trần trụi thế này mà sao mấy cô có thể nghĩ đến chuyện chúng ta lăn giường? Huống hồ tôi đây còn thẳng như ống tuýp."
Thẩm Thư Kiệt thò đầu nhìn bức ảnh gã chụp: "Ai bảo anh cố ý gây mập mờ."
"Thôi quên đi, dù tôi với cậu có trắng mắt trợn trừng với nhau thì mấy cô này đều có khả năng não bổ ra một câu chuyện ngược luyến tình thâm."
Thẩm Thư Kiệt vừa muốn nói gì thì di động chợt vang lên, cậu nhận điện hỏi: "Làm sao vậy? Tại quán trà của ông chủ Lâm, ừm, được, anh đi đường cẩn thận."
Cúp điện thoại, cậu nói với Hồ Sơn: "Lát nữa Giang Hạo Phong sẽ tới đây."
Hồ Sơn một mặt táo bón: "Anh ta tới làm gì?"
"Tiện đường đến đón tôi về thôi."
"Không phải cậu lái xe tới đây sao? Rồi hai người đua xe về?"
Thẩm Thư Kiệt cười phốc lên một tiếng: "Đua xe trong phố xá sầm uất, anh nghĩ tôi sẽ nổi tiếng chứ?"
"Buổi tối tôi còn tính hẹn cậu cùng đi uống rượu đây."
"Để lần sau đi, Giang Hạo Phong không thích tôi uống rượu."
Hồ Sơn một mặt ghét bỏ nhìn cậu: "Cậu nghe lời quá vậy."
Thẩm Thư Kiệt hồi tưởng một chút, Giang Hạo Phong chưa bao giờ ngăn cản cậu làm cái gì, cậu muốn làm gì đều là quyền tự do của cậu, bao gồm cả chuyện uống rượu xã giao. Trong công tác ngoại trừ lần đầu tiên được đi cửa sau đóng vai nam nhất, Giang Hạo Phong rốt cuộc cũng không giúp cậu thêm lần nào, chuyện uống rượu xã giao là không thể tránh khỏi sau khi vào cái nghề này, nếu là công việc do mình tự chọn, cậu cũng muốn bản thân cố gắng hết sức làm tốt, kỳ thực cậu không biết uống mấy, có lần nào đó bị rót nhiều đến mức ói cả một đêm, toàn thân khó chịu muốn chết, lúc đấy cậu mới kết hôn với Giang Hạo Phong không bao lâu, thật sự không dám mở miệng xin giúp đỡ, cho nên chỉ có thể tự mình chịu đựng, sau khi Giang Hạo Phong trở về thấy cậu một thân tàn tạ như vậy liền giúp cậu tắm rửa, chăm sóc cả một đêm. Ngày hôm sau hắn vác vành mắt thâm đi làm, chuyện như vậy liên tục xảy ra mấy lần, mỗi lần Giang Hạo Phong đều không nói gì, có điều trông có chút không vui, Thẩm Thư Kiệt ngây ngây ngất ngất dán vào trên người hắn hỏi: "Có phải anh không thích em uống rượu, đúng chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!