Cuối Dạ Hợp Cốc, có một cái ao nước nóng, dường như nóng đến bốc hơi, khói trắng lượn lờ bao phủ giống như bàn tay dịu dàng của người tình, cố chấp bảo vệ người trong ao, năm tháng qua đi, vĩnh viễn không chịu tan đi.
Nguyệt phu nhân nói, cái ao đó tên là Hương Trì, nhưng lại là một vũng ao không còn hương thơm.
Phía bên kia Hương Trì thác nước chảy chậm rãi, như một trận tuyết lớn không bao giờ ngừng, từng đợt từng đợt rơi xuống âm u, giống như mãi cho đến tận thiên hoang địa lão, bốn phía dường như tĩnh lặng, như một khúc ca an tường, dịu dàng dỗ dành đất trời sông núi đi vào giấc ngủ.
Phía sau một mảnh tĩnh mịch, sau khi khói tan sương hết, là từng giọt từng giọt dâm uế của nhiều năm về trước.
Giữa khói nước mông lung, một nam nhân và một nữ nhân đang giao hoan trong dạ hương, bọn họ trần truồng, bọn họ quấn quýt lấy nhau, ao nước nóng là chiếc nệm mềm của họ, khói trắng là chiếc chăn tơ của họ, nước ao là mồ hôi ướt đẫm của họ, hơi nước là tiếng thở dốc của họ…
Còn hương thơm dưới ánh trăng, là xuân dược của bọn họ.
Hương thơm của Dạ Hợp Cốc dường như càng nồng càng đậm so với bình thường, bốc lên từ ao nước nóng, hòa cùng với hơi khói bao bọc chặt lấy thân thể trần trụi, cuồng loạn luồn lách giữa hơi thở, len lén thẩm thấu vào xương cốt con người, mỗi một tiếng thở dốc đều như dẫn đến khí huyết cuộn trào, tập trung vào nhịp điệu giao hoan, thúc đẩy sự chiếm hữu càng nhanh hơn càng nhiều hơn.
Hương càng nồng, hắn ta càng điên cuồng.
Thời tiết lạnh lẽo đến vậy, bọn họ chìm đắm trong ao nước nóng bốc hơi, hoà tan thủy triều xuân trào dâng vào trung tâm của ao.
Nam nhân vì tiết dục mà tiết dục, nữ nhân không động tình nhưng lại động cảm giác.
Lần này đến lần khác, hắn ta mặc sức hoan lạc trong cơ thể nữ nhân mê loạn, muốn lật người nàng lại thay đổi tư thế tiếp tục thì lại thấy nàng đột nhiên tỉnh lại, giữ chặt tay hắn ta, ngước mắt nhìn hắn ta với vẻ hoảng loạn, cuối cùng lắng đọng một mảnh ngưng sương.
"Ngươi đã hứa với ta rồi, không nhìn lưng ta."
Giọng nói của nàng xen lẫn tiếng thở dốc tình dục, nhưng vẫn kiên quyết như lần đầu gặp mặt.
Nam nhân hừ lạnh, đáy mắt tràn đầy sự nhẫn nhịn vì dục cầu bất mãn:
"Trên lưng nàng, rốt cuộc có cái gì?"
"Đây không phải là chuyện ngươi nên hỏi, tôn chủ."
Nàng nói, nói thật lạnh lùng:
"Giao dịch giữa chúng ta, không bao gồm dò xét bí mật của nhau, giống như ta cũng không biết một chút gì về ngươi, nhưng cũng không cần phải biết."
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên nghe thấy nước trong ao nước nóng cuồng loạn gào thét, bị nội lực của nam nhân đánh ra một đợt sóng cao vài thước, nở rộ ra từng mảnh từng mảnh cánh hoa trắng trên mặt ao, tung bay khắp trời, tản mát xung quanh ao nước nóng, tản mát lên mái tóc rối bời như mực của bọn họ, tản mát lên cơ thể đang quấn chặt lấy nhau của bọn họ.
Trong mắt nam nhân toát ra cơn giận dữ cuồng bạo như yêu ma, ngón tay hắn ta mạnh mẽ véo cằm nàng, tựa như muốn bóp nát nàng:
"Chú ý giọng điệu của nàng, nàng càng ngày càng quá phận rồi!"
"Sao, thì ra ngay cả nói thật với ngươi ta cũng không được làm sao? Ta nhớ giao dịch của chúng ta cũng không bao gồm việc ta phải thần phục ngươi…"
"Đừng nhắc lại cái giao dịch chết tiệt kia với ta nữa, hử?" Hắn ta hừ ra tiếng, âm cuối kéo ra uy hiếp tà dâm nguy hiểm, trong mắt lộ ra vẻ hung cuồng, dường như có vài phần sát khí thức tỉnh.
"Vì sao không được nhắc? Tôn chủ vĩ đại, chúng ta hiện tại, chẳng phải đang thực hiện giao dịch ngày hôm đó sao?" Nàng quật cường không kêu một tiếng đau, không hề sợ hãi nghênh đón sự uy hiếp cự ly gần của đối phương:
"Ta đã làm như ngươi mong muốn, ngày ngày ngâm mình trong ao nước nóng, vì ngươi tắm ra một thân hương thơm dưới ánh trăng… Vậy thì, cũng xin ngươi tuân thủ lời hứa, chớ dò xét tất cả của ta…"
Khi một người ngay cả cái chết cũng không sợ, thì trên đời này, không còn gì có thể uy hiếp.
Bao gồm cả nam nhân vui giận thất thường như yêu ma trước mắt này, nàng không đoán được sự cuồng nộ phóng đãng của hắn ta, nàng không đoán được sự ngang ngạnh của hắn ta, dù là như vậy, nàng vẫn không sợ hắn ta, ở trước mặt hắn ta, nàng thậm chí còn không cảm nhận được sự tự ti vì phải khuất thân trước hắn ta.
Nàng biết, nàng hiểu, giao dịch của bọn họ là một mối quan hệ thể xác lạnh lùng.
Là hắn ta thừa lúc nàng gặp nguy, là hắn ta cướp đi sự trong trắng của nàng, nàng hận hắn ta!
Nàng cho rằng nàng đối với hắn ta, cũng chỉ là một nữ nhân hạ tiện dùng thân thể đổi mạng, nhưng hắn ta chưa từng vì điểm này mà coi thường hay châm chọc nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!