Chương 69: (Vô Đề)

Từ trung tâm thành phố đến Tây Sơn mất khoảng một tiếng rưỡi lái xe. Tạ Gia Nhượng đón Hoàng Tranh Tử và Hứa Hiểu Ninh từ trường, sau đó qua căn hộ đón Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây.

Hoàng Tranh Tử đã quá quen với Thẩm Yến Tây rồi, nhưng Hứa Hiểu Ninh thì trước đây chỉ mới được nhìn thấy anh ở khoảng cách gần trong tiết học tự chọn. Lúc này, nhìn Thẩm Yến Tây đang ngồi ở ghế phụ, cô nàng len lén nhắn tin vào nhóm chat nhỏ.

NN: [Có thật là nhà vô địch thế giới sắp ở rể ký túc xá mình không đấy?]

CC: [Chỉnh lại tí nhé, là đã ở rể rồi.]

11: [……]

NN: [Gia Nhất này, ở bên một chàng trai như Thẩm Yến Tây thì cảm giác thế nào nhỉ?]

CC: [Chắc là sướng lắm nhỉ.]

11: [……]

NN: [Sao Gia Nhất không nói gì thế?]

CC: [Chắc là trời sinh đã ngại ngùng không muốn nói rồi.]

11: [……]

CC: [Cập nhật cho hai cậu một thông tin nhé, đơn xin chuyển ký túc xá của "vị kia" đã được thông qua rồi, hai ngày tới sẽ dọn đi thôi.]

CC: [Vừa hay hôm nay lại là giao thừa.]

CC: [Năm mới khí thế mới, vận xui mau cút đi cho rảnh.]

NN: [Nhận vía.]

11: [Nhận vía.]

CC: [Đúng rồi, Gia Nhất ơi, bọn tớ còn chuẩn bị cho cậu một món quà năm mới nữa đấy.]

CC: [Mặt đỏ tim run. jpg]

NN: [Mặt đỏ tim run. jpg]

Trần Gia Nhất: "……?"

Khi bóng tối dần bao trùm, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng khách sạn của khu nghỉ dưỡng.

Nơi này nằm ở lưng chừng núi, núi xa trập trùng, khói sương bảng lảng, từ đằng xa có thể nhìn thấy những căn nhà tắm suối nước nóng biệt lập xây tựa vào vách núi, tường gạch xanh mái ngói đen, mái hiên uốn cong vút.

Chỉ mới liếc nhìn một cái, Trần Gia Nhất đã đem lòng yêu thích nơi này.

"Hiểu Ninh, Hiểu Ninh ơi, mau chụp cho tớ kiểu ảnh nào." Hoàng Tranh Tử đã phấn khích bắt đầu tìm đủ mọi góc độ để chụp hình, "Gia Nhất ơi, chỗ này tên là gì thế? Để hôm nào tớ đặt chỗ trên mạng, đưa bố mẹ tớ tới đây chơi."

Trần Gia Nhất định hỏi, thì Thẩm Yến Tây đã lên tiếng trả lời thay cô: "Lát nữa em cứ lưu số của quản lý lại, lúc nào muốn đưa chú dì tới thì cứ gọi một cuộc điện thoại là được."

Hoàng Tranh Tử: "???"

"Trời đất ơi…" Hoàng Tranh Tử thậm chí không dám tin vào tai mình, chớp chớp mắt, ngây ngô hỏi Trần Gia Nhất và Hứa Hiểu Ninh bên cạnh: "Đây có phải gọi là một người làm quan, cả họ được nhờ không?"

Hai cô gái hơi sững lại, rồi cùng bật cười thành tiếng.

Hoàng Tranh Tử cũng toe toét cười: "Thì lời thô nhưng thật mà."

"Thế thì cậu thô quá rồi đấy." Giọng của Đường Tống vang lên phía sau họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!