Chương 68: (Vô Đề)

Đêm đông lạnh lẽo, vậy mà lòng bàn tay Trần Gia Nhất lại thấm một lớp mồ hôi mỏng.

Đây là lần đầu tiên cô chạm vào súng thật, khoảnh khắc ngắm bắn ấy thậm chí hoàn toàn là theo bản năng.

Hiện trường cuộc đua hỗn loạn vô cùng, ánh đèn của xe cảnh sát và xe cứu thương nhấp nháy đan xen.

Thẩm Yến Tây băng qua đám đông, sải bước dài về phía khán đài. Đôi mắt Trần Gia Nhất ngân ngấn lệ, vừa thấy anh, cô đã nhào thẳng vào lòng anh.

Đầu ngón tay cô vẫn còn run rẩy nhẹ, được Thẩm Yến Tây nắm lấy.

Thẩm Yến Tây ôm ghì lấy cô, từng chút một vỗ về tấm lưng cô.

"Trần Nhất Nhất, em giỏi lắm."

"Giờ em lại có thêm một thân phận mới rồi, em chính là ân nhân cứu mạng của anh."

Trần Gia Nhất lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi lã chã. Hình như đến tận lúc này cô mới hoàn hồn lại để mà biết sợ, lòng vẫn còn run rẩy kinh hoàng.

Thẩm Yến Tây cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu cô, khẽ tựa vào gò má lạnh ngắt của cô: "Không sao rồi, đừng sợ. Chúng ta hiện tại rất an toàn."

Bên cạnh đường đua, Trịnh Khôn đang được nhân viên y tế nhấc lên cáng. Quần áo trên người gã rách bươm, lấm lem bụi đất, máu tươi men theo cánh tay nhỏ tong tỏng xuống đất. Vì có đội mũ bảo hiểm nên gã vẫn còn khá tỉnh táo, chỉ có điều cả người đã không thể cử động được nữa.

Thẩm Yến Tây giao Trần Gia Nhất cho Mạnh Tĩnh, còn mình thì bước lên phía trước. Trịnh Khôn vừa nhìn thấy anh, đôi mắt như muốn nứt ra vì căm hận.

"Thẩm… Thẩm Yến Tây."

Thẩm Yến Tây hơi cúi người xuống.

"Tàng trữ vũ khí trái phép, cố ý mưu sát, gây rối trật tự, đe dọa tống tiền," giọng anh trầm xuống, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, "Mày thử đoán xem, mày sẽ phải bóc lịch trong đó bao lâu?"

Trịnh Khôn muốn giơ tay túm lấy anh, nhưng cánh tay chẳng thể nhúc nhích nổi, chỉ có đầu ngón tay khẽ chạm vào đôi găng tay của Thẩm Yến Tây.

"Tao… tao là người nước ngoài, tao muốn xin… xin bảo… bảo hộ."

Thẩm Yến Tây tháo găng tay ra, dùng lớp da đen mềm mỏng vỗ nhẹ lên mặt Trịnh Khôn: "Bất kể mày là người ở đâu, hễ đã làm việc càn quấy trên mảnh đất này thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật nơi đây."

Xung quanh ồn ã, ánh đèn sáng trưng.

Vụ hỗn loạn này rõ ràng đã đánh động đến quá nhiều người, ngay cả ông cụ nhà họ Mạnh vốn đã lâu không xuất hiện cũng cử cảnh vệ tới.

Mạnh Tĩnh đứng một bên cằn nhằn Thẩm Minh Xuyên: "Nếu cứ theo cách của em, xử lý hắn ta ngay ở nước ngoài cho rảnh nợ thì đâu có bày ra lắm chuyện thế này."

"Xử lý hắn ta thì đơn giản, nhưng muốn xử lý cả nhà họ Triệu cùng lúc thì hơi đau đầu một chút." Ngừng lại một nhịp, Thẩm Minh Xuyên hơi nhướn mày: "Có điều, giờ thì mọi chuyện đơn giản rồi."

Ông lại nhìn về phía Thẩm Yến Tây: "Ân oán giữa Yến Tây và Trịnh Khôn, em cứ để tự con giải quyết. Phải trải qua chuyện này, nó mới có thể thực sự dứt điểm được tâm bệnh trong lòng."

Mạnh Tĩnh khẽ xì một tiếng, nhưng trong thâm tâm bà cũng đồng tình với Thẩm Minh Xuyên.

"Nhà họ Triệu anh định tính sao?"

Thẩm Minh Xuyên khẽ mỉm cười, đáy mắt đen thẳm ẩn chứa vẻ ôn hòa: "Cứ như lời em nói lần trước thôi, A Tĩnh, không cần phải nương tay làm gì."

Mạnh Tĩnh: "…"

A Tĩnh cái gì mà A Tĩnh, có bị làm sao không đấy? Không thấy con dâu còn đang đứng lù lù ở đây à.

Mạnh Tĩnh kéo Trần Gia Nhất đứng cách xa Thẩm Minh Xuyên một chút, rồi hỏi cô có lạnh không, có chỗ nào không khỏe không.

Trần Gia Nhất lắc đầu, cô không bị thương, chỉ là khi đã bình tĩnh lại, lòng vẫn còn vương chút sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!