Chương 67: (Vô Đề)

Trưa lúc đang ăn cơm, Trần Gia Nhất nhận được tin nhắn từ Thịnh Tuân gửi tới.

Thịnh Tuân: [Xin lỗi em, Gia Nhất, là do anh đã không xử lý tốt chuyện của mình. Quyển sách bị mất anh sẽ đi mua bù một cuốn khác, cũng sẽ giải thích rõ tình hình với thư viện. Nếu đến lúc đó vẫn cần đích thân em tới làm thủ tục, chúng mình sẽ hẹn thời gian sau, anh sẽ để sách lại quầy mượn trả.]

Thịnh Tuân: [Vốn dĩ anh chỉ muốn trao đổi về sở thích chung, không ngờ lại khiến mọi chuyện trở nên khó xử thế này. Nếu việc này gây rắc rối cho em, anh thành thật xin lỗi.]

Trần Gia Nhất lặng lẽ đọc hết, khẽ ngước mắt nhìn Thẩm Yến Tây đang ngồi đối diện rồi âm thầm tắt màn hình điện thoại.

"Thịnh Tuân à?"

"…"

Trần Gia Nhất thực sự nghi ngờ không biết Thẩm Yến Tây có gắn thiết bị giám sát trên người mình hay không.

Thẩm Yến Tây khẽ nhếch môi: "Cái điệu bộ lén lút của em thì chắc chắn không phải là người chính nhân quân tử gì rồi."

"…?"

Cô lén lút hồi nào chứ?

Thẩm Yến Tây rủ mắt húp canh: "Có phải cậu ta nói rằng mình không hề cố ý làm mất sách, chuyện thành ra thế này là do bị hiểu lầm đều tại lỗi của cậu ta. Rồi còn xin lỗi em, ngầm ý rằng nếu em thấy phiền thì cậu ta sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, đúng không?"

Đôi môi đỏ mềm của Trần Gia Nhất khẽ há ra: "Anh mới cấy chip vào điện thoại của em đấy à? Để tin nhắn truyền thẳng vào não anh luôn."

Thẩm Yến Tây cười lạnh, ánh mắt không giấu nổi vẻ khinh miệt: "Mấy tên đàn ông trà xanh tâm cơ đều diễn chung một kịch bản như thế cả thôi."

"… Anh am hiểu về đàn ông thật đấy."

"Cùng phái với nhau đương nhiên là hiểu rõ rồi."

Thế nên ngay từ lần đầu gặp Thịnh Tuân, Thẩm Yến Tây đã khẳng định chắc nịch rằng cậu ta có ý đồ bất chính với Trần Gia Nhất.

Giờ đây Trần Gia Nhất hoàn toàn tán thành câu nói này, cũng giống như cô, chẳng thể ngờ được lòng dạ của Thẩm Yến Tây lại hẹp hòi đến mức chẳng bằng hạt mè.

Ồ, có khi còn chẳng bằng hạt mè ấy chứ, nếu không sao lúc nãy cô nhìn mãi mà chẳng thấy đâu.

Thẩm Yến Tây rõ ràng là chẳng muốn nhắc đến Thịnh Tuân nữa: "Tết Dương lịch này em định đón thế nào? Là ở bên anh, hay là đi với hội Hoàng Tranh Tử?"

Mấy ngày nay Trần Gia Nhất cũng đang đắn đo chuyện này. Đây là năm mới đầu tiên kể từ khi cô và Thẩm Yến Tây gặp lại nhau, cô vừa muốn đón năm mới cùng anh, nhưng cũng muốn đi ăn uống tụ tập với Hoàng Tranh Tử và Hứa Hiểu Ninh.

Thẩm Yến Tây quá hiểu sự do dự trong mắt cô: "So với mấy kẻ không liên quan, anh thà ghen với hội Hoàng Tranh Tử còn hơn."

"…"

Khẽ khuấy bát canh sườn trong chén sứ, Thẩm Yến Tây đưa ra gợi ý: "Hay là thế này, nếu tiện thì để anh mời hội Hoàng Tranh Tử đi ăn một bữa? Em cũng khỏi phải phân vân là nên đón năm mới ở đâu."

Đôi mắt Trần Gia Nhất sáng bừng lên, rõ ràng cô thấy đây là một ý kiến tuyệt hay: "Vậy để em hỏi xem Tranh Tử và Hiểu Ninh hôm đó có kế hoạch gì không nhé."

"Được, quyết định xong thì bảo anh để anh sắp xếp trước."

Vì bận tra cứu tài liệu nên tối nay Trần Gia Nhất ở lại trường. Giường bên cạnh cô vẫn trống không, Hứa Hiểu Ninh nói Lâm Thiền đã khá lâu rồi không về ký túc xá ở.

Kể từ sau đêm hội chào tân sinh viên, Trần Gia Nhất cũng không gặp lại Lâm Thiền nữa. Nghe Hoàng Tranh Tử nói hình như cô ấy đã nộp đơn xin đổi phòng nhưng vẫn chưa được phê duyệt.

"Này Nhất Nhất, Tết Dương lịch này cậu định thế nào?" Hứa Hiểu Ninh hỏi.

"Tớ sao cũng được, còn hai cậu thì sao?"

Hoàng Tranh Tử đang nhai mứt nưa rôm rốp: "Bọn tớ đi hội chợ ở ở Trung Tâm thương mại quốc gia được không? Nghe nói bên đó đêm giao thừa có lễ hội cosplay đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!