Trần Gia Nhất khẽ giật mình, không ngờ Thẩm Yến Tây lại nhắc đến chuyện này. Còn trong mắt Thẩm Yến Tây, sự sững sờ thoáng qua ấy của cô lại đồng nghĩa với sự thừa nhận.
Thẩm Yến Tây ngậm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu. Chất nicotine ngấm vào phổi, tạm thời làm tê liệt thần kinh.
Giữa làn khói trắng mờ ảo, anh lạnh nhạt ngước mắt, "Chúc mừng."
Trần Gia Nhất như bị đóng đinh tại chỗ. Cô không thể ngờ, có ngày họ lại trở thành những người trao nhau lời chúc mừng.
Có lẽ vì khói thuốc quá sặc, Thẩm Yến Tây không ngừng ho nhẹ, nhưng vẫn nhếch môi cười với cô, "Lúc tổ chức hôn lễ, nhớ mời tôi một chén rượu hỷ."
Cái lạnh bất chợt tràn về Kinh Bắc vào dịp cuối tuần này.
Trần Gia Nhất cũng không chống chọi nổi đợt không khí lạnh đột ngột ấy, trưa chủ nhật quay lại trường, cô đã bị sốt.
Trong ký túc xá, các bạn cùng phòng khác vẫn chưa về, cô cuộn tròn trong chăn trên giường, dù đã uống thuốc hạ sốt, cả người cô vẫn lạnh run.
Định tìm một miếng túi sưởi để dán vào, nhưng cô phát hiện đã dùng hết sạch.
Một lát sau, Lâm Thiền đi giày cao gót trở về. Cách rèm giường, Trần Gia Nhất nghe thấy Lâm Thiền nhắc đến cái tên "Thẩm Yến Tây".
"Thẩm Yến Tây là phương án số một của chúng ta, nếu mời được anh ấy, buổi văn nghệ chào tân sinh viên lần này mới thật sự ấn tượng," Lâm Thiền đá đôi giày cao gót ra, "Anh ấy vừa mới kết thúc cuộc đua, nhanh nhất cũng phải tuần sau mới về. Đến lúc đó, tôi sẽ tự mình đi gặp anh ấy."
Trong Giải đua San Marino Grand Prix vừa kết thúc, Thẩm Yến Tây đã thi đấu không tốt và chỉ giành được vị trí thứ bảy. Thất bại này khiến anh rớt thẳng khỏi vị trí đầu bảng tổng sắp điểm.
Không lâu sau cuộc đua, tin tức lá cải lan truyền, nói rằng Thẩm Yến Tây đã hẹn hò bí mật với một siêu mẫu lai mang quốc tịch Tây Ban Nha trước trận đấu. Các tờ báo hạng ba thêu dệt nên chuyện tình ái đầy màu sắc, còn kèm theo cả ảnh hai người dùng bữa tối cùng nhau.
Việc kiêng khem trước cuộc đua của các tay đua luôn là quan điểm phổ biến từ trước đến nay. Cộng thêm việc cô gái kia lại là một người mẫu quyến rũ với thân hình bốc lửa, vô số suy đoán nảy sinh, kéo theo đó là làn sóng chỉ trích dữ dội.
Trần Gia Nhất đọc được tin này trên diễn đàn của trường.
Trong bức ảnh, tại nhà hàng Pháp với ánh đèn vàng và ánh nến lung linh, người đàn ông tuấn tú ánh mắt ánh lên ý cười, cô gái tóc nâu đối diện mặc một chiếc váy ngắn cúp ngực. Vòng một nảy nở, kiêu hãnh trở thành điểm thu hút ánh nhìn nhất của cả bức ảnh.
Đầu óc lơ mơ, Trần Gia Nhất chợt nhớ lại mấy hôm trước ở phòng y tế của trường, khi bác sĩ bảo Thẩm Yến Tây nên tìm một cô bạn gái, anh đã nói: "Làm sao cô biết cháu không có bạn gái?"
Vậy ra, đây là bạn gái hiện tại của anh ấy sao?
Quả thực rất xinh đẹp, là kiểu người anh ấy sẽ thích.
Trần Gia Nhất nghĩ vậy, mí mắt càng lúc càng trĩu nặng.
Trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, cô dường như quay trở lại mùa hè năm đó ở Vân Cảng, với tiếng ve kêu inh ỏi.
Thế giới là những bài tập không bao giờ giải hết và cả tiếng nói của Tống Nhạn Linh.
"Gia Nhất, mẹ đã chọn giúp con mấy trường đại học về mỹ thuật rồi."
"Gia Nhất, mẹ đi Paris cùng con nhé."
"Gia Nhất, mẹ thấy bức tranh này của con vẽ không đẹp."
…
Buổi chiều hôm đó, cô đeo bảng vẽ đi ký họa. Tống Nhạn Linh đã giao bài tập cho cô từ ba tuần trước, nhưng cô không có cảm hứng, nên mãi vẫn chưa thể đặt bút.
Mãi đến khi thung lũng về chiều bị màn mưa giăng thành một màu xanh xám mờ ảo, cô mới giật mình nhận ra mình đã ngồi trong đình nghỉ trên núi, thẫn thờ suốt cả một buổi chiều, trong khi trên giấy vẽ, vẫn là một khoảng trắng trơn.
Không lâu sau, một tiếng vo ve vang vọng khắp thung lũng.
Một nhóm người cưỡi mô tô phóng qua con đường núi ẩm ướt, bánh xe cán qua vũng nước bắn lên tung tóe những tia nước cao nửa mét. Tiếng động cơ gầm rú vang vọng dữ dội trong thung lũng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!