Chương 49: (Vô Đề)

Trần Gia Nhất tự thấy mình có chút quá đáng.

Chuyện này vốn không liên quan gì tới A Việt, kéo cậu ta vào chỉ khiến cậu ta thêm khó xử với Thẩm Yến Tây.

Đã biết Thẩm Yến Tây đang ở Kinh Bắc thì việc tìm kiếm cũng không còn quá khó khăn. Đội đua chắc chắn sẽ sắp xếp cho anh vào bệnh viện tốt nhất, mà những nơi như thế cũng chỉ có vài ba chỗ. Cô có thể nhờ người hỏi thăm, bằng không thì cứ tìm từng nhà một cũng được.

"Xin lỗi nhé A Việt, tôi không nên làm khó anh. Cảm ơn anh đã chăm sóc cho Thẩm Yến Tây." Trần Gia Nhất định kết thúc cuộc trò chuyện tại đây.

"Viện Quân y."

Giọng A Việt hơi nghẹn lại: "Cô Trần, anh ấy ở khoa Ngoại thần kinh, Viện Quân y."

Cậu ta lặp lại một lần nữa.

Dẫu cho anh Yến đã dặn phải giấu cô Trần bằng được, nhưng A Việt nghĩ, nếu lúc này có cô ở bên cạnh, chắc hẳn anh ấy sẽ thấy khá hơn đôi chút.

Bệnh viện buổi xế chiều vẫn đông đúc người qua lại. Trần Gia Nhất lần theo bảng chỉ dẫn tìm tới nơi, từ xa đã thấy A Việt đang đứng đợi ở cửa tòa nhà.

Khu nội trú phụ này có lối đi riêng, phải quét vân tay mới có thể ra vào. Trần Gia Nhất nhẹ nhàng nói lời cảm ơn với A Việt, giọng điệu ôn hòa, ánh mắt cũng bình thản, chẳng mảy may lộ ra chút lo lắng hay ưu phiền nào.

Trong lòng A Việt thầm lo sốt vó: "Cô Trần, cô đừng trách anh Yến, anh ấy chỉ là sợ cô lo lắng thôi."

"Tôi biết mà."

Trên quãng đường từ trường tới bệnh viện, Trần Gia Nhất đã bình ổn lại cảm xúc của mình. Cô đến đây để xác nhận sự an toàn của Thẩm Yến Tây, chứ không phải để cãi nhau với anh.

Khu nhà này thường ngày không tiếp nhận bệnh nhân vãng lai nên hành lang rất đỗi thanh tịnh. Trần Gia Nhất đi thang máy lên tầng ba, vừa đến góc rẽ thì nghe thấy tiếng trò chuyện vang lên.

"Kết quả xấu nhất sẽ là gì?"

"Tê liệt cục bộ, khả năng linh hoạt của dây thần kinh bị giảm sút, ví dụ như động tác cầm nắm. Về lâu dài có thể kèm theo chứng teo cơ nhẹ."

Trần Gia Nhất đứng khựng lại tại chỗ.

Cô chưa từng nghĩ mọi chuyện lại tồi tệ đến nhường này.

"Cô Trần…"

Tiếng nói đột ngột ngưng bặt, kế đó là tiếng bước chân. Người nọ sải vài bước qua góc rẽ, Trần Gia Nhất ngẩn ngơ đứng đó, người mà cô mong nhớ bao ngày qua cứ thế xuất hiện trong tầm mắt.

Nước mắt không kìm được mà dâng đầy, đôi đồng tử đen nháy đong đầy làn nước, nhưng cô vẫn bướng bỉnh không để chúng rơi xuống.

A Việt vừa nhìn thấy Thẩm Yến Tây là biết mình xong đời rồi.

"Anh Yến, em…"

"Không sao." Thẩm Yến Tây dừng lại cách cô vài bước, những ngón tay dài buông thõng bên hông hơi co lại, vết thương trên mu bàn tay căng lên đau nhức.

A Việt thừa hiểu mình ở lại đây là thừa thãi: "Tôi… tôi đi tìm bác sĩ Tào lấy ít đồ."

Cậu ta rảo bước đi lướt qua Thẩm Yến Tây, không quên kéo luôn vị bác sĩ đang tò mò hóng hớt đi cùng.

Không gian xung quanh rơi vào tĩnh lặng, không khí nồng đượm mùi thuốc sát trùng.

Trong cuộc đối đầu im lặng ấy, vẫn là Thẩm Yến Tây chủ động bước tới. Trong đôi mắt thâm trầm của anh thoáng ý cười, vẫn là dáng vẻ phóng khoáng thường ngày, nhưng giọng nói lại trầm ấm dịu dàng: "Anh biết ngay là A Việt chẳng đáng tin chút nào mà."

"Không liên quan gì tới A Việt cả." Trần Gia Nhất nhìn vào đôi mắt đang nén cười của anh, hít hít mũi, giọng nghèn nghẹn cất lời: "Chuyện này cũng không có gì buồn cười cả."

Thẩm Yến Tây nâng tay phải lên, dùng mu ngón tay khẽ m*n tr*n khóe mắt hơi ướt của cô: "Chẳng phải đã bảo là không được khóc nhè sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!