Chương 42: (Vô Đề)

Trần Gia Nhất cảm thấy chắc chắn là mắt mình hoa rồi.

Ba trăm cái, chẳng lẽ Thẩm Yến Tây định đặt dùng cho cả năm sao?

Hơn nữa, 22cm là cái khái niệm gì? Cô hoàn toàn chẳng hình dung nổi, lúc nãy nhìn không kỹ, chỉ cảm thấy kích thước ấy thật đáng sợ.

Lặng lẽ đưa trả điện thoại cho Thẩm Yến Tây, đôi gò má Trần Gia Nhất nóng bừng. Thấy anh vẫn đang thản nhiên nhắn tin với đối phương, cô khẽ nuốt nước bọt: "Có phải… anh gõ nhầm rồi không?"

Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi má trắng ngần ửng hồng như sắp bị nấu chín đến nơi. Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn xoáy vào cô hồi lâu, đáy mắt đong đầy ý cười: "Nhầm chỗ nào? Em lén đo rồi à?"

"…?"

Hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh, Trần Gia Nhất vội vàng phủ nhận: "Không phải, ý em là số lượng."

Cô lén liếc nhìn màn hình điện thoại của anh một lần nữa: "Có phải là… anh gõ thừa một số không không?"

"Ba mươi cái?"

Trần Gia Nhất rụt rè gật đầu.

Thẩm Yến Tây bật cười một tiếng đầy giễu cợt: "Ba mươi cái thì dùng mấy ngày là hết?"

Trần Gia Nhất: "?!"

Mấy ngày?

"Ba trăm cái dùng bình thường thì được nửa năm, nếu nhanh thì chắc ba tháng."

"?"

Ba tháng?

Một tháng dùng một trăm cái sao?!

"Thẩm Yến Tây." Trần Gia Nhất cảm thấy mình cần phải nhắc nhở anh một chút: "Tới thứ sáu hàng tuần em mới về đây ở."

Một tuần có ít nhất bốn ngày cô không có nhà.

Thẩm Yến Tây như chẳng hề bận tâm, chỉ khẽ "ồ" một tiếng: "Vậy thì dùng thời gian cuối tuần để bù lại cho cả ngày thường."

"???"

Trần Gia Nhất ngây người nhìn anh, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Thẩm Yến Tây cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bả vai khẽ run vì cười, anh kéo cô vào lòng: "Trần Nhất Nhất, trong đầu em đang nghĩ cái gì thế."

Giọng anh vương vấn ý cười: "Chuyện này có phải bài tập nghiên cứu của em đâu mà phải hoàn thành theo kế hoạch."

Trần Gia Nhất vừa ngơ ngác vừa thẹn thùng, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của anh, để mặc cho đỉnh đầu bị anh cọ tới cọ lui.

"Nếu em thích, chúng ta làm nhiều lần hơn một chút. Còn nếu anh thích…"

"Anh đừng nói nữa." Trần Gia Nhất không thể nghe tiếp được nữa rồi, rõ ràng bộ đồ đua xe này rất thoáng khí, vậy mà cô lại cảm thấy ngột ngạt đến mức vã mồ hôi hột. Cái gì mà em thích với anh thích… Thẩm Yến Tây có biết mình đang nói gì không vậy?

Thẩm Yến Tây biết cô vẫn còn rất ngại ngùng trong chuyện này: "Có khát không, muốn uống nước không?"

Trần Gia Nhất gật đầu.

"Để anh bảo A Việt mang tới." Thẩm Yến Tây mở điện thoại ra, chợt thấy tấm ảnh A Việt vừa gửi đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!