Chương 41: (Vô Đề)

Thứ sáu hôm ấy, cuối cùng Trần Gia Nhất cũng nhận được thư phản hồi từ giáo sư Visp. Ông cho biết sắp tới mình có lịch trình đến Kinh Bắc, nếu bệnh nhân và gia đình đồng ý thì có thể sắp xếp một buổi thăm khám trực tiếp.

Trần Gia Nhất mở WeChat, nóng lòng muốn chia sẻ ngay tin vui này với Thẩm Yến Tây.

Tin nhắn vừa gửi đi được ba giây, màn hình điện thoại đã sáng lên hiển thị cái tên "Thẩm Yến Tây". Cô nhấn nút nghe, từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng giảng bài của giảng viên, cô bèn hạ thấp giọng: "Anh đang trong giờ học à?"

"Ừ, anh ra ngoài rồi." Giọng Thẩm Yến Tây mang theo ý cười nhu hòa, "Chúc mừng em, đây coi như là một khởi đầu tốt đẹp."

Trần Gia Nhất khẽ vâng một tiếng, cố nén sự xúc động trong lòng: "Thực ra lúc đầu em cũng hơi lo, sợ giáo sư Visp không đọc được mail, hoặc xem xong rồi lại từ chối thì biết làm sao. Dù sao mỗi năm có đến hàng ngàn người muốn tham gia phương pháp điều trị cải tiến bệnh lý kết hợp của ông ấy, số ca bệnh để ông chọn lựa quá nhiều."

"Nhưng anh tin chắc chắn em sẽ giành được cơ hội này."

"Tại sao ạ?"

Thẩm Yến Tây đi đến một góc vắng vẻ tĩnh lặng, giọng nói trầm ấm mà kiên định: "Em đã lật giở bao nhiêu tài liệu y học, đọc bao nhiêu bản báo cáo khó hiểu như vậy. Giáo sư là chuyên gia uy quyền tuyệt đối trong lĩnh vực này, ông ấy nhất định sẽ thấy được sự nghiêm túc và chân thành của em qua từng con chữ."

Trần Gia Nhất mím môi, đuôi mắt hơi cong lên.

"Cuối tuần này em muốn nói chuyện với bố về việc này."

"Em đã nghĩ xem nên nói thế nào chưa?"

Đây vốn không phải là một chủ đề vui vẻ gì, nhưng lại chẳng thể né tránh.

Trần Gia Nhất im lặng một hồi lâu.

"Thực ra em biết, những năm nay bố luôn thấy rất hổ thẹn với mẹ. Bố vẫn luôn muốn bù đắp cho bà, nên nếu chưa đến mức bất đắc dĩ, bố sẽ không muốn dùng đến những liệu pháp quá mạo hiểm đâu."

Chuyện gia đình của Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây không tiện bình luận, chỉ yên lặng lắng nghe.

"Em định chuyển toàn bộ tư liệu mình đã tra cứu cùng với mail của giáo sư Visp cho bố. Nếu bố đồng ý, em sẽ trao đổi với giáo sư về thời gian thăm khám. Còn nếu bố từ chối…" Cô khẽ khựng lại, "Trường hợp xấu hơn sớm muộn gì cũng xảy ra, chỉ là sớm hay muộn một chút mà thôi."

Suốt mấy năm qua, cả cô và Trần Diên Thanh đều đã sớm chuẩn bị tâm lý cho điều này.

"Trần Nhất Nhất." Giọng Thẩm Yến Tây đột nhiên vang lên, kéo cô ra khỏi dòng cảm xúc trầm lắng, "Đừng bi quan thế chứ."

"Quên rồi sao? Em chính là đứa trẻ được ông trời ưu ái nhất đấy."

Trong giọng nói của anh vương chút ý cười, cô biết anh đang dỗ dành cho cô vui.

"Em không phải đâu."

"Có muốn đánh cược với anh không?"

"Hửm?"

"Anh cược là…" Thẩm Yến Tây hơi ngừng lại, "Hôm nay nhất định sẽ có chuyện may mắn xảy đến với em."

"Anh cứ như dỗ trẻ con ấy, em không thèm cá cược kiểu này với anh đâu." Nhưng Trần Gia Nhất biết, chỉ cần có Thẩm Yến Tây trò chuyện, cô sẽ không bị lún sâu vào những tâm trạng tồi tệ nữa.

"Đang ở thư viện à?"

"Dạ không, em đang ở chỗ Giáo sư Chung, đang ra ngoài mua trà sữa giúp mọi người."

Thẩm Yến Tây khẽ hừ một tiếng: "Ông già ấy coi em là chân chạy vặt đấy à?"

"… Anh đừng có gọi bừa, giáo sư Chung là thầy của em đấy. Với lại mọi người thay phiên nhau đi mua thôi, hôm nay đúng lúc đến lượt em."

"Không đặt giao hàng được sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!