Cảm giác tê dại, ngứa ngáy lan tỏa nơi đầu gối, Trần Gia Nhất co rụt cổ chân định né tránh, nhưng đúng lúc này, bụng cô lại phát ra một tiếng "ọc ọc" chẳng hề đúng lúc chút nào.
Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn cô.
Vốn dĩ anh cũng định tắm nước nóng xong là sẽ ăn tối, chỉ tại anh không tự chủ được bản thân.
Anh cầm lấy chiếc khăn tắm trải sẵn bên cạnh, cúi người ôm lấy một nửa thân m*nh tr*n Gia Nhất vào lòng, giúp cô khoác khăn lên. Trần Gia Nhất có chút ngượng ngùng nhìn hàng lông mi rủ xuống của anh, rồi tầm mắt dời xuống thấp hơn, thấy sợi dây rút nơi cạp quần anh đang khẽ đung đưa ngay trước mắt.
Lớp vải ướt đẫm dán chặt vào cơ thể.
Trần Gia Nhất khẽ nuốt nước bọt, quay đi chỗ khác, vành tai trắng ngần đã đỏ ửng.
Cứ thế này không thấy khó chịu sao?
Nghe nói cứ nhịn mãi cũng không tốt cho sức khỏe.
Trần Gia Nhất im lặng một hồi lâu mới ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo bị hơi nước hun đúc thành một màu diễm lệ, ngón tay cô siết chặt lấy mép khăn tắm.
"Không… tiếp tục nữa sao?"
Câu nói đến cuối gần như không còn nghe thấy tiếng.
Thẩm Yến Tây hơi nheo mắt, tầm mắt anh gần như ngang bằng với cô, thu trọn sự căng thẳng sâu trong đáy mắt ấy.
Lá gan bé như thỏ đế, vậy mà lại luôn dám trêu chọc vào điểm mấu chốt của anh.
"Em còn sức để tiếp tục sao?"
"Lát nữa bị làm đến ngất xỉu thì tính thế nào?"
Trần Gia Nhất: "…!"
Chỉ vì một câu nói chẳng chút kiêng dè này mà làn da trắng ngần đang để lộ ra ngoài của Trần Gia Nhất dường như đều dần chuyển sang sắc hồng.
Đáy mắt Thẩm Yến Tây ẩn hiện ý cười.
Thật nhát chết mà.
Anh khẽ tiến về phía trước một chút, một tay chống vào lưng ghế, một tay luồn xuống dưới lớp khăn tắm.
Trần Gia Nhất bất giác nín thở, đôi mắt hạnh ươn ướt mềm mại, ngay cả khóe mắt cũng trở nên tròn trịa.
Lớp vải mềm bị móc lấy, khẽ kéo một cái.
"Chẳng phải anh bảo không…"
"Ừm." Thẩm Yến Tây đặt một nụ hôn lên trán cô, "Ăn cơm trước, rồi mới ăn em."
"?!"
"Phần còn lại tự tắm nhé?"
Trần Gia Nhất đỏ mặt, ngập ngừng gật đầu.
"Nhưng anh cứ thế này mãi…" Tầm mắt cô lại vô thức liếc qua phía trước người Thẩm Yến Tây, "Thật sự không có vấn đề gì chứ?"
Thẩm Yến Tây khẽ cười, đưa tay véo nhẹ vào gò má trắng hồng của cô.
"Trần Nhất Nhất, có vấn đề gì hay không…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!