Chương 38: (Vô Đề)

Cơn mưa rào vừa dứt, đường bờ biển của đảo Phillip vẫn còn chìm trong màn sương xám ẩm ướt, nơi chân trời ẩn hiện những tia nắng vàng đỏ xuyên thấu qua tầng mây.

Trần Gia Nhất ngồi trong xe, đang lau mái tóc sũng nước. Thẩm Yến Tây mở khăn tắm ra choàng lên người cô. Bản thân anh dẫu có dầm chút mưa này cũng chẳng sao, nhưng cô bé này thì lại mỏng manh lắm. Anh vặn nhiệt độ sưởi trong xe cao hơn một chút, rồi giúp cô quấn chặt lấy chiếc khăn.

"Anh làm thế này em không lau tóc được."

"Để anh lau cho."

Thẩm Yến Tây đón lấy chiếc khăn từ tay Trần Gia Nhất, khẽ nâng gáy cô lên. Chiếc khăn khô ráo, mềm mại phủ xuống, anh bắt đầu lau từ những sợi tóc mai trước trán, rồi xuôi theo mái tóc đen dài mềm mượt, chậm rãi lau khô từng chút một.

A Việt ngồi ở ghế lái, kinh ngạc ngoái nhìn ra sau. Anh Yến từ bao giờ mà lại có tính kiên nhẫn đến nhường này?

"Sao tự nhiên em lại chạy đến tận Sydney thế?" Thẩm Yến Tây vốn chẳng tin Trần Gia Nhất chỉ đơn thuần muốn tạo cho anh một bất ngờ.

Trần Gia Nhất đột nhiên nắm lấy tay anh, đôi mắt ướt át như vừa được gột rửa qua màn mưa, định nói gì đó lại thôi.

A Việt rất biết ý, lập tức nhìn thẳng về phía trước, hai tay nắm chặt vô lăng: "Cô Trần, cô cứ coi như tôi không tồn tại là được."

Trần Gia Nhất: "…"

Thẩm Yến Tây cũng cạn lời, anh chỉ khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay cô: "Không vội, về rồi nói."

Tính cô vốn hay ngại, có nhiều chuyện không thể nói với anh trước mặt người ngoài được.

"Thật ra cũng chẳng có gì phải ngại cả." Trần Gia Nhất rũ mắt, như thể bị Thẩm Yến Tây ảnh hưởng, cô cũng nghịch những đốt ngón tay thon gầy của anh.

Cô không biết phải diễn tả thế nào, cái dũng khí đơn độc khi quyết đoán bước lên máy bay kia, lúc nhìn thấy anh lại dần dần lịm tắt. Từ lúc gặp lại đến giờ, cả hai đều ăn ý không ai nhắc đến chuyện chia tay.

Một lúc lâu sau, Trần Gia Nhất mới nhỏ giọng lên tiếng: "Thẩm Yến Tây, có phải anh đã đọc nhật ký của em rồi không?"

Câu nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng dường như lại che giấu nỗi tủi thân và buồn bã thấu trời.

Trong mắt Thẩm Yến Tây dâng lên vẻ xót xa và dịu dàng, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên thành nụ cười. Anh mặc cho Trần Gia Nhất mân mê ngón tay mình, tay kia vẫn tiếp tục nâng lên lau tóc cho cô.

"Chỉ vì chuyện này thôi sao?"

Trần Gia Nhất ngước mắt lên, ánh nhìn như phủ một lớp sương mờ.

Rõ ràng, đối với cô, đây là một chuyện vô cùng hệ trọng. Hệ trọng đến mức khiến cô lặn lội ngàn dặm tìm đến đây, thậm chí chẳng thể đợi nổi đến lúc anh thi đấu xong để về nước.

"Anh không cố ý." Thẩm Yến Tây cũng hạ thấp giọng, chiếc khăn bông cọ nhẹ sau gáy cô, "Anh mới chỉ đọc được một trang thôi."

Nhưng ngón tay anh đã bị Trần Gia Nhất siết chặt.

Thẩm Yến Tây rũ mắt, có vài lời muốn hỏi, nhưng vì có mặt A Việt ở đây, chính anh lại trở thành người không thể mở lời.

"Không sao, anh không để tâm đâu."

"Anh có để tâm." Đôi mắt Trần Gia Nhất ngấn lệ, "Nếu anh thực sự không để tâm, anh đã không để nó lại chỗ cũ dưới đất, anh không muốn cho em biết là anh đã xem qua."

Thẩm Yến Tây: "…"

Bảo sao mà cô lại thi đỗ thủ khoa cho được. Một cô gái nhìn qua thì có vẻ chậm chạp, dịu dàng, nhưng ở những chi tiết tinh tế lại thấu đáo hơn bất cứ ai.

"Ừ, là anh nói dối, thật ra anh vô cùng để tâm."

Trần Gia Nhất chợt trở nên căng thẳng.

"Nhưng Trần Nhất Nhất này," Thẩm Yến Tây bóp nhẹ phần đuôi tóc còn hơi ẩm của cô, hàng mi đen thẫm rũ xuống, "Điều anh để tâm là việc em biết anh đã xem, để tâm là việc em lo lắng anh sẽ vì thế mà tức giận rồi sinh ra bất an, và điều anh để tâm nhất chính là…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!