Vì Thẩm Yến Tây phải tham gia đợt huấn luyện tập trung nên mấy ngày nay Trần Gia Nhất rất ít khi liên lạc với anh.
Thứ bảy, cô về nhà lấy mấy bộ đồ mùa đông.
Khoảng thời gian này Tống Nhạn Linh không hề liên lạc với cô, ngược lại Trần Diên Thanh có gọi điện cho cô hai lần, bảo rằng tiết trời Bắc Kinh sắp chuyển lạnh, dặn cô mặc thêm áo kẻo cảm lạnh.
Khi hỏi về tình hình của Tống Nhạn Linh, Trần Diên Thanh chỉ nói vẫn ổn, có điều bà không chịu ăn uống gì, suốt ngày tự nhốt mình trong phòng, chẳng chịu gặp ai.
Lúc Trần Gia Nhất về đến nhà, Tống Nhạn Linh đang ngồi bóc quýt trên ghế sofa ngoài phòng khách. Có lẽ nghe thấy tiếng động, bà ngước mắt nhìn sang.
Tống Nhạn Linh có một đôi mắt rất đẹp, tựa như hổ phách lưu ly, nhưng giờ đây trông lại như một mặt hồ tĩnh lặng đã chết.
Thấy cô, bà lại thản nhiên thu hồi tầm mắt, cúi đầu tiếp tục bóc vỏ quýt.
Ngón tay đang buông thõng bên sườn của Trần Gia Nhất khẽ siết lại, rồi lại buông ra.
Lẽ ra cô nên quen với điều này từ lâu mới phải.
Không sao cả.
Rồi cũng sẽ quen thôi.
Cô lặng lẽ đi lên lầu, về phòng mình, xếp mấy chiếc áo khoác dày vào vali. Kỳ nghỉ đông năm ngoái vì phải về đây ở nên cô mới để số quần áo này lại, còn năm nay… chắc là không cần nữa đâu.
Kéo vali ra khỏi phòng, Trần Gia Nhất vẫn không nhịn được mà liếc nhìn xuống phòng khách một cái. Đúng như cô dự đoán, Tống Nhạn Linh đã không còn ở đó nữa.
Bà không muốn nhìn thấy cô.
Sống mũi cay cay, cô hít một hơi thật sâu, không để nước mắt rơi xuống. Cô cúi đầu xuống lầu, đi ra hiên nhà thay giày.
Tài xế của gia đình vẫn đang đợi ngoài cửa, thấy cô ra liền vội vàng lại gần giúp xách hành lý.
"Cháu cảm ơn chú Chu ạ." Trần Gia Nhất nén lại nỗi xót xa, gượng cười một chút.
Qua lớp kính cửa sổ, ở trên tầng hai có một dáng người thanh mảnh đang đứng lặng.
Người phụ nữ nắm chặt rèm cửa, dẫu không kìm được ý định muốn nhìn xuống dưới nhà nhưng lại sợ bị phát hiện, trong đôi đồng tử xinh đẹp ngập tràn vẻ bi thương.
Trần Gia Nhất về tới căn hộ, treo từng chiếc áo mang về vào phòng để đồ. Một cách tự nhiên, cô lại nhớ đến cảnh tượng Thẩm Yến Tây ở đây hôm đó.
Anh ôm cô, tìm quần áo cho cô, hỏi cô sao không mặc thêm áo, nhỡ cảm lạnh thì đợi ai tới chăm sóc.
Có anh ở bên, xung quanh dường như lúc nào cũng rộn ràng náo nhiệt, anh sẽ kéo cô ra khỏi những cảm xúc tồi tệ.
Chẳng giống như bây giờ, căn hộ rộng lớn vắng lặng đìu hiu, cô không sao kiểm soát nổi mình, cứ luôn nghĩ về Tống Nhạn Linh.
Có lẽ do thiên tính máu mủ, tình cảm của cô dành cho Tống Nhạn Linh rất phức tạp. Có sợ hãi, có oán trách, có đau lòng, và cũng không ngăn được sự xót xa.
Thấy vẻ mặt vô hồn của bà, cô lại vô thức nhớ về vị họa sĩ thiên tài đầy thần thái năm xưa.
Biết bà không muốn gặp mình, cô lại nhớ về thuở nhỏ, cái cách bà đã đối tốt với cô ra sao. Cô cố gắng níu giữ hình bóng người mẹ dịu dàng trong ký ức, dù nó đã xa xôi đến mức mờ nhạt.
Con người ta hình như luôn như vậy, càng thiếu thốn thứ gì thì lại càng muốn níu giữ thứ đó.
Sắp xếp xong quần áo, Trần Gia Nhất lấy từ trong ba lô ra xấp tài liệu mượn từ thư viện, đó là báo cáo nghiên cứu lâm sàng về điều trị bệnh lý thần kinh đồng mắc của giáo sư Visp.
Hai năm trước, từng có bác sĩ đề xuất phương pháp này, nhưng vì quá mạo hiểm nên bố cô đã từ chối. Cách đây không lâu, cô thấy trên mạng một bệnh nhân kể về trải nghiệm của chính mình, rằng vị giáo sư này đã dùng liệu pháp sáng tạo để "chữa khỏi" cho ông ấy như thế nào.
Gần đây Bắc Kinh hạ nhiệt, bầu trời xám xịt, Trần Gia Nhất bật chiếc đèn đọc sách bên cạnh sofa, bắt đầu lật xem báo cáo nghiên cứu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!