Chương 31: (Vô Đề)

Cầu dao điện… hỏng rồi ư?

Trần Gia Nhất ngước nhìn chiếc đèn trần sáng choang ở huyền quan, rụt rè né sang một bên, "… Anh cứ tự nhiên."

Cô vừa tắm xong, trên người mặc một chiếc váy ngủ cộc tay dài quá gối, cánh tay và mắt cá chân để trần phảng phất vẻ hồng hào, trắng mịn sau khi tắm. Tuy chiếc váy ngủ rộng thùng thình, không khoe được vóc dáng, nhưng vẫn lờ mờ phác họa đường nét phía trước.

Thẩm Yến Tây dời tầm mắt, chợt thấy hơi hối hận vì đã lên lầu để "ở nhờ".

Trần Gia Nhất không hề hay biết, kéo tủ giày ở huyền quan ra, tìm kiếm một lúc, cuối cùng cũng thấy một đôi dép đi trong nhà dùng một lần.

"Bình thường nhà em hầu như không có ai khác đến, chỉ có đôi này thôi, anh dùng tạm nhé."

Thẩm Yến Tây khẽ "ừm" một tiếng, cúi đầu thay giày.

"Ở đây em cũng không có dép của nam…"

"Anh có mang theo."

"?"

Nhìn thấy chiếc vali ở phía sau anh, Trần Gia Nhất gật đầu, "À, được. Anh có muốn uống nước lọc hay nước ngọt không? Hay em…"

Thấy Trần Gia Nhất có vẻ luống cuống, Thẩm Yến Tây đặt tay lên vai cô từ phía sau, "Anh tự làm được. Em… có cần mặc thêm áo không?"

Trần Gia Nhất ngơ ngác, "Em không thấy lạnh mà."

"Áo ngực."

"?"

Thẩm Yến Tây khẽ ho, "Thật ra anh không bận tâm, nếu em không quen mặc thì cũng…"

Chưa kịp để Thẩm Yến Tây nói hết câu, Trần Gia Nhất đã thoát khỏi bàn tay anh, chạy như trốn về phòng ngủ.

Ngượng ngùng cái gì chứ… Thẩm Yến Tây đỏ tai, nhếch môi cười.

Căn phòng khách rộng lớn được dọn dẹp sạch sẽ, mọi góc đều toát lên vẻ ấm cúng và mềm mại, về cơ bản vẫn giống như lần trước anh đến, chỉ là trên ghế sofa có thêm một chú gấu nhỏ màu nâu. Thẩm Yến Tây bước tới, chạm ngón tay vào mũi chú gấu, "Mày đến từ lúc nào thế?"

Chú gấu ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế sofa, không hề nhúc nhích.

Căn hộ này cùng kiểu với căn dưới lầu, có ba phòng ngủ và một phòng làm việc. Một căn phòng trong tầm mắt anh đang khóa chặt, lần trước cũng vậy, còn những phòng khác đều mở hờ.

Thấy Trần Gia Nhất mãi vẫn chưa ra, Thẩm Yến Tây đi đến cửa phòng ngủ. Cửa không đóng, nhưng anh vẫn giơ tay gõ, "Trần Nhất Nhất."

"Sắp xong rồi." Trần Gia Nhất đi dép lê đến mở cửa, rồi lại quay vào trong, "Anh đợi em một lát."

Thẩm Yến Tây tựa vào khung cửa, "Tối nay anh ngủ phòng nào…"

Từ "nào" cuối cùng thốt ra rất khẽ, Thẩm Yến Tây nhìn cô gái đang bận rộn bên giường. Trần Gia Nhất đang ôm chiếc chăn đôi to lớn, mềm xốp, cuối giường còn đặt một bộ chăn ga gối đệm bốn món mới.

Trần Gia Nhất cố gắng thò đầu ra sau chiếc chăn, "Anh nói gì cơ?"

"Không có gì." Thẩm Yến Tây tiện thể bước vào, giúp cô ôm chăn, "Muốn thay à?"

"Em thay bộ sạch sẽ cho anh."

"Anh có thể ngủ ở phòng này ư?"

"?" Trần Gia Nhất ngước lên, khó hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!