Lưng Thẩm Yến Tây hơi cứng lại, bước chân khựng hẳn tại chỗ.
Có những người, gan bé như thỏ, ấy vậy mà lại dám làm những chuyện tày trời.
Giờ đây, đã trêu chọc người ta xong, cô lại im thin thít.
"Trần Nhất Nhất." Thẩm Yến Tây gọi tên cô, rồi tiếp tục bước đi, giọng nói mang theo chút khàn khàn vì vừa được thỏa mãn, "Cái gan giật dây quần anh lúc trước đâu rồi?"
Trần Gia Nhất nằm phục trên lưng anh không nói, nhưng những ngón tay ẩn trong ống tay áo rộng lại không kìm được mà co rúm lại.
Lúc hôn cô không nghĩ nhiều, chỉ là muốn hôn. Còn bây giờ… đầu óc cô quay cuồng, nghĩ mãi không ra, Trần Gia Nhất dứt khoát quyết định tiếp tục giả vờ ngủ.
Thẩm Yến Tây cũng không quay đầu lại, chỉ cúi mắt cười nhẹ, "Trần Nhất Nhất, em thử giả vờ ngủ nữa xem."
Trần Gia Nhất: "…"
"Tối qua dựa vào người anh giả vờ ngủ thì thôi đi, còn vừa nãy là tính sao?"
Lúc anh nói câu này, lồng ngực rung lên, truyền qua sống lưng cô, gõ vào tim Trần Gia Nhất một cách dịu dàng và lơ đãng. Hàng mi đang nhắm chặt của cô khẽ run lên, hóa ra, anh biết tối qua cô giả vờ ngủ…
"Hôm nay có vui không?" Thẩm Yến Tây bỗng nhiên đổi chủ đề, hệt như đang hỏi chuyện thường ngày.
Trần Gia Nhất khẽ ừ một tiếng, vừa đáp xong cô mới nhận ra mình đã tự làm lộ.
Bộ óc bị cồn tê liệt quả nhiên không dùng tốt được.
Thẩm Yến Tây vẫn vững vàng ôm lấy đầu gối cô, cõng cô đi lang thang vô định trên con đường lớn ở Xương Bình.
"Em căng thẳng làm gì, anh có nói không cho hôn đâu." Anh cười khẽ, "Giấy đăng ký kết hôn cũng đã ký với em rồi, còn bận tâm bị em chiếm chút tiện nghi này sao?"
Trần Gia Nhất: "…?"
"Với lại, em chiếm tiện nghi của anh đâu phải một hai lần, anh quen rồi."
Trần Gia Nhất: "…"
Ngay lúc Trần Gia Nhất đang ngạc nhiên không biết người này còn có thể nói ra lời lẽ không đứng đắn nào nữa, Thẩm Yến Tây lại hỏi: "Có muốn vui hơn không?"
Trần Gia Nhất hơi không theo kịp mạch suy nghĩ của anh.
"Có muốn nghỉ buổi học sáng mai không?"
"?"
"Trần Nhất Nhất." Giọng Thẩm Yến Tây trầm thấp, mang theo chút cám dỗ, "Không trốn học một lần, đời sinh viên của em sẽ không trọn vẹn."
Trong lúc còn đang mải suy nghĩ về câu nói đó, Trần Gia Nhất đã bị Thẩm Yến Tây nhét vào trong xe. Ngoài cửa sổ xe, màn đêm mênh mông, những ánh đèn neon cuối cùng của khu trung tâm dần biến mất khỏi tầm mắt, chiếc xe lao nhanh về phía ngoại ô.
Trần Gia Nhất tựa người vào ghế phụ, đầu óc mơ màng, nhưng vẫn còn khá tỉnh táo.
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Gia đình em đổi ý, không đồng ý chuyện của hai ta nữa, anh định đưa em bỏ trốn."
"…"
Trần Gia Nhất hạ cửa kính xe xuống một chút, gió ùa vào mang theo hơi lạnh ẩm ướt của cây cỏ và đất đai, luồn vào khoang mũi.
"Không lạnh à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!