Chương 24: (Vô Đề)

Ánh đèn trong phòng y tế của trường sáng chói, Trần Gia Nhất, Tạ Gia Nhượng, Đỗ Thiệu Dương cùng vài người khác đều đang đứng chờ bên ngoài.

Một lát sau, bác sĩ trường bước ra trước. Trần Gia Nhất đang định tiến lên hỏi thăm thì bị Tạ Gia Nhượng nhanh chân hơn, cô chỉ đành lặng lẽ tránh sang một bên.

Tạ Gia Nhượng níu lấy cánh tay bác sĩ: "Bác sĩ ơi, anh cháu sao rồi ạ?"

"Chỉ là vết thương ngoài da thôi." Bác sĩ tháo khẩu trang, ngước mắt nhìn những người đang chờ, "Các cháu là bạn học của cậu ấy à?"

"Cháu là em trai ạ."

Bác sĩ gật đầu, tiếp tục dặn dò: "Hôm nay và ngày mai thì chườm lạnh trước, mỗi ngày ba đến bốn lần, mỗi lần hai mươi phút. Sau 48 giờ thì chuyển sang chườm nóng, dùng túi nước nóng hoặc khăn ấm đắp lên chỗ sưng, mỗi lần 15 đến 20 phút, mỗi ngày hai đến ba lần. Nếu có điều kiện, kết hợp xoa bóp, không nên dùng lực quá mạnh, có thể giúp tan máu bầm và giảm sưng."

Trần Gia Nhất lắng nghe rất chăm chú, ghi nhớ kỹ lưỡng từng lời dặn.

Bên trong phòng xử lý, tấm rèm được kéo ra, Thẩm Yến Tây bước tới, chiếc áo khoác hoodie đen mở toang.

Tạ Gia Nhượng vội vã tiến lên: "Anh, anh không sao chứ?"

Thẩm Yến Tây bước qua cậu, ánh mắt hướng về phía Trần Gia Nhất: "Không sao."

"Thật sự không sao à?" Tạ Gia Nhượng nhìn anh từ trên xuống dưới, "Em sợ chết khiếp, cái giá đèn đó nặng đến mấy chục cân cơ mà."

Khoảnh khắc nó rơi xuống, tất cả mọi người đều lùi lại, chỉ có một mình anh lao lên phía trước.

Đỗ Thiệu Dương cũng tiến tới, sự việc xảy ra ở khu vực bắn súng của cậu ta, cậu ta khó lòng thoái thác trách nhiệm.

"Xin lỗi, Yến thần. Tiền thuốc men cứ để tôi chi trả, lần sau rảnh, tôi mời cậu chơi súng."

Thẩm Yến Tây và Đỗ Thiệu Dương không có giao tình gì đặc biệt, chỉ là biết nhau.

"Người cậu nên xin lỗi không phải là tôi."

Đỗ Thiệu Dương: "…"

"Đúng đó, cậu phải xin lỗi Gia Nhất mới phải." Tạ Gia Nhượng hùa theo.

Đỗ Thiệu Dương: "…"

Thẩm Yến Tây chạm vào Tạ Gia Nhượng: "Tuyển người mới bận rộn như thế, cậu ở đây làm gì?"

"Em lo cho anh mà, em…"

"Tôi không sao." Thẩm Yến Tây hất cằm, "Đi xem câu lạc bộ Thư họa chuyển đi chưa, rồi sắp xếp để mọi người chuyển điểm đặt gian hàng tới chỗ ban đầu. Cậu là phó câu lạc bộ, phải có chút tinh thần trách nhiệm chứ?"

"À."

Tạ Gia Nhượng bị đuổi đi, Thẩm Yến Tây mới bước đến bên cạnh Trần Gia Nhất. Anh thong thả đút hai tay vào túi quần, đứng cách cô nửa bước, cụp mắt đánh giá từ mái tóc xuống người cô.

Quả nhiên, anh nhìn thấy một vết rách nhỏ ở gấu váy của Trần Gia Nhất, chắc là bị giá đèn sượt qua lúc rơi xuống.

"Váy em hỏng rồi."

"À?" Trần Gia Nhất không hề nhận ra, cô lắc đầu vẻ không quan tâm, "Không sao đâu. Hôm nay… cảm ơn anh."

Ánh mắt Thẩm Yến Tây vẫn nhìn xuống chăm chú, khẽ "Ừm."

Đỗ Thiệu Dương vẫn đứng cạnh, nhíu mày, rõ ràng không hiểu cuộc đối thoại giữa hai người.

Thẩm Yến Tây liếc mắt nhìn cậu ta: "Cậu còn việc gì à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!