Chương 23: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, các câu lạc bộ bắt đầu chiêu mộ thành viên mới.

Đại học Kinh Đô luôn đề cao văn hóa học đường đa dạng, cởi mở; hiện tại, số lượng câu lạc bộ đã đăng ký chính thức đã lên đến gần hai trăm. Cứ đến đợt tuyển thành viên mới, từ quảng trường sinh hoạt cho đến thư viện, các câu lạc bộ lớn nhỏ đều thi nhau bày ra đủ mọi chiêu trò, tạo nên một khung cảnh vô cùng ngoạn mục.

Câu lạc bộ Cổ Vận bị phân đến một vị trí không hề đẹp, đó là cuối con đường đi qua thư viện. Rất nhiều sinh viên đã đăng ký câu lạc bộ khác ở phía trước nên không còn hứng thú xem tiếp; còn những người từ thư viện đi ra, thì lại đi căn tin, hoặc về ký túc xá, hoàn toàn không đi về hướng này.

Đường Tống gắn thẻ Trần Gia Nhất trong nhóm chat: "Anh nhớ là ban đầu chúng ta đâu có bị phân chỗ này?"

Trần Gia Nhất: "Đúng là không phải, em đang liên lạc với thầy cô bên Đoàn trường rồi."

Sáng nay, khi Tạ Gia Nhượng đến sắp xếp điểm tuyển thành viên đã phát hiện ra vấn đề. Cậu hỏi câu lạc bộ bên cạnh, họ nói nhà trường có thông báo mới, họ cũng chỉ làm theo thông báo để tìm điểm.

Kết quả trao đổi của Trần Gia Nhất với Đoàn trường cũng là vậy, trường đã tạm thời điều chỉnh lại các điểm chiêu mộ thành viên; nhưng Hoàng Tranh Tử hỏi thăm được tin nội bộ từ Hội sinh viên thì hay tin, có vài câu lạc bộ lớn cảm thấy vị trí của mình không tốt, nên đã tìm đến thầy cô, liệt kê ra mỗi năm họ mang về cho trường bao nhiêu giải thưởng, tham gia bao nhiêu buổi biểu diễn, mở rộng được bao nhiêu ảnh hưởng.

Cuối cùng, thầy cô cân nhắc tổng thể rồi quyết định điều chỉnh lại vị trí.

"Cái gì chứ, đây chẳng phải là ức h**p người ta trắng trợn sao?! Lấy lớn chèn bé, cậy mạnh h**p yếu!" Hoàng Tranh Tử giận tím mặt, lại hỏi Tạ Gia Nhượng trong nhóm chat, vị trí ban đầu của Cổ Vận giờ là của câu lạc bộ nào?

Tạ Gia Nhượng: "Câu lạc bộ Thư Họa."

"Mẹ nó! Tôi biết ngay mà. Mọi người đều là bạn cùng phòng, mà cô ta dám lén lút làm chuyện này sau lưng chúng ta!" Hoàng Tranh Tử lập tức muốn gọi điện cho Lâm Thiền, nhưng bị Trần Gia Nhất ngăn lại.

"Một mình Lâm Thiền không có năng lực lớn đến thế. Tạ Gia Nhượng cũng nói rồi, là vài câu lạc bộ lớn cùng làm." Trần Gia Nhất ấn cánh tay Hoàng Tranh Tử xuống, "Đừng sốt ruột, tớ sẽ nghĩ cách."

Buổi chiều còn hai tiết chuyên ngành, Trần Gia Nhất xin phép giáo sư nghỉ, còn chưa kịp ăn trưa đã bắt chuyến xe buýt liên khu, đi thẳng đến phân hiệu trường.

Lần đầu tiên quản lý một câu lạc bộ, công việc đầu tiên đã bị dội một gáo nước lạnh, cảm giác thật tồi tệ. Lòng cứ bứt rứt không yên, nhưng lại không tìm thấy lối thoát để trút bỏ.

Chiếc xe đi từ khu phố náo nhiệt đến vùng ngoại ô. Trần Gia Nhất nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ thẫn thờ, điện thoại reo lên, là cuộc gọi của Thẩm Yến Tây.

Cô nhấn nút nghe, nghe thấy giọng nói quen thuộc, Thẩm Yến Tây hỏi cô đang ở đâu.

"Đang trên đường đi Xương Bình."

"Có cần anh giải quyết giúp không?"

Anh hỏi thẳng thắn, Trần Gia Nhất cũng biết anh chắc chắn có cách dàn xếp chuyện này.

"Em muốn qua đó xem trước đã."

Thẩm Yến Tây im lặng một lát, "Được, anh giải quyết xong chuyện bên đội xe sẽ đến."

"Ừm, không sao đâu. Em có thể tự lo được."

Lời dừng một nhịp, không ai ngắt cuộc gọi.

"Trần Nhất Nhất." Thẩm Yến Tây gọi tên cô, "Can đảm lên một chút, em sẽ làm rất tốt."

Từ trường đến đến phân hiệu mất hơn một tiếng, khi Trần Gia Nhất đến nơi, đúng lúc là giờ vào học buổi chiều. Khu vực có lượng người qua lại lớn nhất đã bị các câu lạc bộ nổi tiếng như Thư Họa, Trượt Ván, Bắn Súng chiếm giữ.

Bên câu lạc bộ Trượt Ván truyền đến một tràng tiếng hò reo, có người đang biểu diễn động tác Kickflip tại chỗ; câu lạc bộ Bắn Súng mời hẳn vận động viên chuyên nghiệp đến dạy, mang lại cảm giác đắm chìm, k*ch th*ch khi trải nghiệm súng đạn. Trong khi đó, vị trí ban đầu của câu lạc bộ Cổ Vận đã xếp thành hàng dài, chủ nhiệm Lâm Thiền đang tổ chức chiêu mộ thành viên.

Trần Gia Nhất đã lường trước được cảnh tượng này, nên cũng thiết kế các tiết mục biểu diễn và tương tác tại chỗ, còn làm một số quà lưu niệm nhỏ như sổ tay, miếng dán giữ nhiệt. Nhưng vì điểm tuyển thành viên bị thay đổi đột ngột, hiệu quả giảm đi đáng kể.

Đi đến trước điểm chiêu mộ của Cổ Vận, Tạ Gia Nhượng đang ngồi bệt trên ghế với hai chân dang rộng, trên mặt đắp quyển giới thiệu câu lạc bộ.

Nghe thấy tiếng động, Tạ Gia Nhượng bỏ quyển sách xuống, tỉnh lại ngay lập tức, "Bạn học…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!