Chương 22: (Vô Đề)

"Chiều nay em có dự định gì không?" Thẩm Yến Tây vừa hỏi vừa siết nhẹ tay cô.

"Đề tài của giáo sư Chung còn một số tài liệu em chưa xem xong, buổi chiều em sẽ đến thư viện sắp xếp lại. Thứ sáu phải bắt đầu chiêu mộ thành viên mới cho câu lạc bộ, nên tối nay còn phải họp với mọi người để thảo luận về phương án tuyển thành viên nữa."

Thẩm Yến Tây cụp mắt xuống, nhìn cô gái đang nghiêm túc báo cáo lịch trình cho mình. Những cặp đôi khác trong ngày đầu kết hôn có trải qua như thế này không?

Anh không có kinh nghiệm, nhưng anh biết chắc chắn là không.

Trần Gia Nhất chợt nhận ra điều gì đó, "Sao thế? Anh có kế hoạch gì à?"

"Không."

Thẩm Yến Tây nắm chặt tay cô hơn.

Trước khi kết hôn, anh đã nói rằng sẽ không can thiệp vào việc học tập và cuộc sống riêng tư của cô, không để cô bị ảnh hưởng.

"Ngày mai là thứ sáu."

"Ừm?" Trần Gia Nhất khó hiểu.

Thẩm Yến Tây nhắc nhở cô, "Cuối tuần phải về nhà."

Trần Gia Nhất: "…"

Đó là thỏa thuận của họ trước khi cưới.

Thứ sáu về nhà, anh muốn được danh chính ngôn thuận.

Trần Gia Nhất cụp mắt, hàng mi dài che đi sự căng thẳng và bối rối trong đáy mắt, cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, khẽ "ừm" một tiếng.

Thẩm Yến Tây tự mình lái xe đến, chiếc siêu xe màu xám bạc nổi bật giữa bãi đỗ xe, hệt như khí chất của chính anh vậy.

"Để anh đưa em về?"

"Em…"

Thẩm Yến Tây đã mở cửa xe giúp cô, "Bạn học Trần Gia Nhất, em định vừa mới nhận giấy đăng ký kết hôn xong đã định cho chồng mới cưới nghỉ việc sao?"

Trần Gia Nhất: "…."

Ba chữ chồng mới cưới dường như cố ý được nhấn mạnh, vành tai Trần Gia Nhất nóng bừng, chạm phải ánh mắt đang nhìn xuống của Thẩm Yến Tây, cô ngoan ngoãn ngồi vào xe. Thẩm Yến Tây đi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, rồi nghiêng nửa người lấy một chiếc túi từ ghế sau.

"Quà tân hôn."

Trần Gia Nhất hơi sững sờ, nhìn chiếc túi giấy đã được đặt trên đùi.

"Không mở ra xem sao?"

Trần Gia Nhất nhìn thấy chiếc hộp nhung màu xanh đậm bên trong túi giấy.

Chiếc hộp vuông vắn, mở nắp ra, bên trong là một chiếc lắc tay. Sợi dây mảnh đính hàng chục viên kim cương hồng lấp lánh, trong suốt, rực rỡ như sao trời. Trên khóa cài của chiếc lắc còn khắc một dòng chữ nhỏ: 1016 to c11.

Mười sáu tháng mười, tức là hôm nay.

Bình thường Trần Gia Nhất cũng có tiếp xúc với các loại trang sức này, dù không sành sỏi lắm, nhưng cô cũng biết chiếc vòng tay này có giá trị không nhỏ.

"Đắt quá."

"Quà tân hôn, dĩ nhiên không thể qua loa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!