Chương 20: (Vô Đề)

Năm ngày sau, giải đua xe Grand Prix Pháp thuộc khuôn khổ MotoGP đã khởi tranh trên đường đua Le Mans. Khác với những chặng trước, giải lần này có sự góp mặt trực tiếp của tay đua huyền thoại người Pháp David Le Fene, ông còn đích thân tham gia thiết kế chiếc cúp vô địch chặng. Điều này càng làm cho cuộc tranh tài giành chiếc cúp trở nên đáng xem hơn bao giờ hết.

Thẩm Yến Tây và Le Fene từng có một mối "oán hận tình thù" đặc biệt. Lần đầu tiên Thẩm Yến Tây tham gia MotoGP cũng chính là mùa giải cuối cùng của Le Fene trước khi giải nghệ. Khi đó, Thẩm Yến Tây mới nổi lên, chỉ mới hơn nửa mùa giải mà tổng điểm đã lọt vào top ba, bám sát Le Fene, rồi sau đó giành chức vô địch tại Grand Prix Pháp.

Đến tận bây giờ, trên mạng vẫn còn lưu truyền một đoạn video phỏng vấn từ thời điểm đó.

Một phóng viên nước ngoài tóc vàng mắt xanh cầm micro hỏi Thẩm Yến Tây: "Cậu nghĩ sao về danh xưng "Tiểu Le Fene" mà giới truyền thông dành cho cậu?"

Chàng trai mười chín tuổi khẽ cúi đầu, chỉ nói hai câu:

"Cảm ơn sự công nhận."

"Tôi là Thẩm Yến Tây, đến từ Trung Quốc."

Cuộc phỏng vấn này lúc bấy giờ đã gây ra một làn sóng tranh cãi lớn, rất nhiều người cho rằng anh kiêu ngạo, không biết lượng sức.

Nhưng cũng chính trong năm đó, Thẩm Yến Tây đã khuấy đảo mọi đường đua, một trận thành danh, giành lấy chức vô địch toàn mùa giải MotoGP, còn Le Fene, trong mùa giải giã từ sự nghiệp của mình, đã phải ngậm ngùi xếp ở vị trí Á quân.

Có lẽ vì thấy được điểm nóng truyền thông của trận đấu này, Thẩm Yến Tây vừa bước vào đường hầm đã bị một nhóm phóng viên vây kín. Các nhân viên an ninh chính thức phải vội vàng giữ trật tự, hai bên giằng co không dứt.

Trong đám đông, người đàn ông khoác lên mình bộ đồ đua đen

-vàng đặc trưng khẽ nhấc tay. Nhận được tín hiệu, đội an ninh không dám dùng vũ lực nữa. Thẩm Yến Tây bước đến trước mặt phóng viên gần nhất, ấn thấp chiếc micro xuống, "Chỉ còn hai phút nữa là vào sân. Ba câu hỏi thôi."

Phóng viên lập tức mở lời: "Anh có dự đoán gì về thành tích của mình ở chặng này không?"

"Chiếc cúp Le Fene."

"Chính Le Fene cũng đang ở đây, anh có điều gì muốn nói với ông ấy không?"

"Mời đón xem."

"Sau khi vô địch chặng Áo, chiếc dây buộc tay mà anh hôn có ý nghĩa đặc biệt nào không?"

Lần này, Thẩm Yến Tây không trả lời ngay. Ngừng lại một khoảnh khắc, anh nhìn thẳng vào ống kính. Vì đang đeo kính râm chuyên dụng của tay đua nên không thể nhìn rõ ánh mắt, chỉ thấy khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, "Bùa hộ mệnh của tôi."

Trong khoảnh khắc phóng viên ngẩn người, Thẩm Yến Tây đã sải bước đi về phía đường hầm vào sân đua, vừa đi vừa siết chặt dây buộc cổ tay áo để chỉnh lại găng tay.

"Chậc chậc chậc." Trong ký túc xá, Hoàng Tranh Tử lắc đầu nhìn vào màn hình máy tính, "Quá gây nghiện rồi, quá mê hoặc rồi. Giờ tôi tin chắc Thẩm Yến Tây có thể có đến tám trăm cô bạn gái là chuyện bình thường. Chỉ một cái dây buộc tóc đáng giá vài đồng thôi, mà anh ấy lại bảo là "bùa hộ mệnh". Lời này không phải để nói cho bạn gái anh ấy nghe sao?"

Trần Gia Nhất: "…"

"Cả cái tỉ lệ vai hông này nữa, sao mà đỉnh thế cơ chứ, nhìn qua là biết khỏe và khéo rồi."

"Khụ khụ khụ…" Trần Gia Nhất đang uống nước, cô bị sặc ngay lập tức, ho không ngừng, mặt đỏ bừng.

Hứa Hiểu Ninh ở bên cạnh cười: "Hoàng Tranh Tử, cậu thô thiển quá, làm Nhất Nhất nhà chúng ta sợ rồi."

"Ôi ôi ôi, xin lỗi nhé, tôi quên mất, bên mình còn có cô em gái thuần khiết chưa từng nắm tay con trai."

Hoàng Tranh Tử từng hẹn hò với một chàng trai khoa Triết học hai tháng hồi năm nhất, còn Hứa Hiểu Ninh thì được đồn là có một cậu thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau ở quê. Trong mắt mọi người, chỉ có Trần Gia Nhất là hoàn toàn trống rỗng về mặt tình cảm.

Trần Gia Nhất đỏ mặt, điều hòa lại hơi thở, nghe Hứa Hiểu Ninh lại hỏi Hoàng Tranh Tử: "Này, sao cậu biết là đỉnh? Cậu còn nghiên cứu chuyện này à?"

Hoàng Tranh Tử chỉ vào màn hình máy tính: "Cái eo như này thì cần gì phải nghiên cứu, chắc chắn là không tồi đâu, ai dùng rồi người đó biết thôi."

Trần Gia Nhất: "…"

Ánh mắt cô dừng lại trên màn hình. Bộ đồ đua được may bằng da cao cấp pha sợi Kevlar vô cùng ôm sát, gần như dán chặt vào đường cong cơ thể, làm nổi bật thêm vóc dáng vốn đã cao ráo của người đàn ông, khiến anh trông càng thêm vạm vỡ, từng đường nét cơ thể dường như đều căng tràn sức mạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!