Trần Gia Nhất ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy, xỏ dép đi ra mở cửa.
Cánh cửa lớn mở ra, người đàn ông với đôi mắt sáng trong tựa vào một bên khung cửa.
"Trần Nhất Nhất, em chậm quá."
Thẩm Yến Tây cất lời, giọng trầm khàn quyện với tiếng nói nam tính vẫn còn vẳng ra từ ống nghe điện thoại, tạo nên một điệp khúc kỳ lạ. Lúc này Trần Gia Nhất mới nhận ra mình vẫn chưa cúp máy.
Thẩm Yến Tây cũng không cúp, điện thoại vẫn áp sát tai, nhưng ánh mắt lại đăm đăm nhìn vào cô.
Trần Gia Nhất vội ấn nút kết thúc cuộc gọi trên màn hình, "Anh… sao lại đến đây?"
"Về nhà."
Giọng điệu quá đỗi tự nhiên khiến tim Trần Gia Nhất lỡ một nhịp. Khóe mắt Thẩm Yến Tây thoáng ý cười, rồi anh lại thong thả bổ sung thêm hai từ, "Tiện đường."
Trần Gia Nhất: "…"
"Cái này là mang cho em."
Thẩm Yến Tây giơ tay lên, Trần Gia Nhất mới thấy ngón tay anh còn móc một chiếc túi giấy.
"Đây là…"
Cô nhận lấy túi giấy, bên trong đựng một chiếc âu nhỏ bằng sứ trắng.
"Món tráng miệng do đầu bếp của Yến Viên làm, hương vị rất ngon, lại có hàm lượng calo thấp, em không cần lo lắng bị tăng cân."
"Yến Viên?"
Thẩm Yến Tây tựa vào cạnh cửa, khẽ nhướng mày, "Tôi nói nhiều như vậy, em chỉ nghe thấy hai chữ "Yến Viên" thôi sao? Hay là, em chỉ muốn nghe những điều liên quan đến Yến Viên?"
Trần Gia Nhất: ?
"Nói cho em biết cũng không sao." Thẩm Yến Tây hơi cúi người, tiến lại gần thêm một chút, hơi thở mang theo mùi trà Long Tỉnh thoang thoảng, "Chữ "Yến" trong Yến Viên ấy, thực ra chính là chữ "Yến" trong Thẩm Yến Tây."
"…" Vành tai Trần Gia Nhất hơi ửng đỏ, cô đưa tay đẩy người đàn ông đang ở trước mặt ra, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn cũng căng lên, "Tôi… không hề có ý muốn hỏi."
"Ông em đã đồng ý rồi."
Giọng nói đàn ông chợt cất lên, lòng bàn tay cô vẫn đang áp vào ngực Thẩm Yến Tây. Trần Gia Nhất hơi sững lại, nghe Thẩm Yến Tây nói tiếp, "Cuối tuần hai nhà sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm."
"Hả? Lại ăn cơm nữa sao?"
"Trần Nhất Nhất."
Thẩm Yến Tây gọi tên cô, cúi người thấp xuống, khiến cảm giác lòng bàn tay Trần Gia Nhất đang áp vào ngực anh càng trở nên rõ ràng.
"Vội vã như vậy sao?"
Trần Gia Nhất: ?
"Không chờ nổi thời gian của một bữa ăn sao?"
Trần Gia Nhất: ??
Thẩm Yến Tây hạ tầm mắt, nhìn mu bàn tay trắng nõn của cô gái đang chống trên ngực mình, "Sờ thích không?"
Trần Gia Nhất: ??!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!