Ánh tà dương buổi chiều còn chưa kịp nhuộm thấu tầng mây, một mảng màu chì xám lớn đã từ phía chân trời bên kia kéo tới.
Dự báo thời tiết cho hay, đêm nay sẽ có mưa.
Trần Gia Nhất bước xuống bậc thang, ôm trong lòng mấy cuốn sách cổ đóng gáy chỉ dày cộp. Thời gian gần đây, cô là sinh viên đại học duy nhất tham gia vào nhóm nghiên cứu chuyên đề về lịch sử nhà Minh của giáo sư Chung, nên mấy hôm nay cô đều vùi mình trong thư viện để sắp xếp tài liệu.
Phía sau có người đuổi theo, "Bạn học Trần…"
Trần Gia Nhất quay đầu nhìn lại, một chàng trai cao gầy đang chạy về phía cô, cậu ấy bước nhanh xuống mấy bậc cầu thang rồi dừng lại ngay trước mặt cô.
Chàng trai đeo ba lô, lồng ngực khẽ phập phồng, "Cái đó… Bạn học Trần Gia Nhất, tôi thấy gần như ngày nào cậu cũng đến thư viện, tôi cũng vậy. Cho nên… chúng ta làm quen được không?"
Càng nói, mặt đối phương càng đỏ, ngón tay vô thức mân mê chiếc điện thoại, ánh mắt đầy mong đợi nhìn về phía Trần Gia Nhất.
Trần Gia Nhất nhìn thấy màn hình điện thoại của đối phương đang sáng mã QR, đôi mắt hạnh nhân dịu dàng thoáng qua chút do dự.
Vẻ lo lắng trào lên trong mắt chàng trai, cậu gãi đầu bối rối, "Cái đó… Sau này chúng ta có thể cùng nhau tự học, giúp đỡ lẫn nhau!"
"Vậy, ý cậu là muốn tôi giúp cậu giữ chỗ à?"
"?"
Sách gáy chỉ rất dày, Trần Gia Nhất hơi điều chỉnh tư thế để sách tựa vào người vững hơn.
Hôm nay cô mặc chiếc váy liền màu xanh nhạt, mềm mại và trong trẻo như màu trời nước hòa làm một. Cổ tay áo đính ngọc trai hơi rộng, khi cô nhấc cánh tay lên, một đoạn cổ tay trắng nõn lộ ra.
Trắng mịn như men sứ, càng làm nổi bật nốt ruồi son nhỏ phía trong cổ tay.
Mở điện thoại ra, Trần Gia Nhất tìm kiếm một thông báo trên ứng dụng dành cho sinh viên của Kinh Đại.
"Theo kinh nghiệm của tôi, thường khoảng bảy giờ bốn mươi phút sáng đến thư viện chắc chắn sẽ có chỗ. Nếu cậu không yên tâm, có thể đặt trước qua ứng dụng này."
"Chức năng này mới được triển khai không lâu, nhiều bạn học còn chưa biết. Cậu có thể xem cách thao tác cụ thể trong thông báo nhé."
Cô nói năng từ tốn, dịu dàng, rất nghiêm túc và cũng rất kiên nhẫn.
Hoàn toàn là một dáng vẻ của người có tính tình cực kỳ tốt.
Thế nhưng chàng trai ở phía đối diện rõ ràng đã ngây người ra, cánh tay giơ điện thoại cứng đờ giữa không trung, miệng hơi há ra, dường như không ngờ sự việc lại diễn biến như vậy.
"Không, ý tôi là…"
Một tiếng động cơ gầm rú đột ngột vang lên, cắt ngang lời chàng trai định nói.
Dưới tầng mây dày đặc, chiếc siêu xe toàn thân đen kịt gần như lướt sát mặt đất, như tiếng gầm của dã thú xé toạc hoàng hôn màu giấy sáp.
Biểu tượng xe "Bóng ma" màu bạc vụt qua, chỉ còn lại đèn hậu kéo dài hai vệt đỏ nổi bật trong ánh chiều tà.
"Chết tiệt, là Thẩm Yến Tây phải không?"
"Cả Kinh Đại này, ngoài cậu ấy ra, còn ai có phong độ này nữa?"
"Đó là Koenigsegg đấy, nửa trăm tỉ đang chạy trên đường."
"Không phải cậu ta đi thi đấu rồi sao? Về từ lúc nào vậy?"
…
Giữa làn đường dành cho xe cộ và vỉa hè là dải cây xanh rộng một mét. Sinh viên qua lại dừng chân, xung quanh bỗng trở nên ồn ào, những lời bàn tán đều xoay quanh cùng một người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!