Chương 9: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (8)

Quý Thính xin nghỉ hai ngày, chuyên tâm ở nhà giúp Thân Đồ Xuyên luyện tập đi lại. Thân Đồ Xuyên buồn bực mà phối hợp, khó có được trong toàn bộ hành trình không có oán giận, cho đến lúc Quý Thính vô tình nhìn xuống chỗ tiếp xúc gắn chân giả dính máu, mới biết được đầu gối của cậu bị thương.

Ban đêm, Thân Đồ Xuyên trở lại phòng, gỡ chân giả xuống, nhìn chằm chằm đến phát ngốc chỗ bị gãy hiện bị thương, xem đến nơi đó truyền ra đau đớn, cậu chán ghét đắp chăn lên. Cậu thở phào nằm xuống, lẳng lặng nhìn trần nhà.

Thịch thịch thịch.

Truyền đến tiếng đập cửa, cậu lập tức nhắm mắt lại, mấy ngày nay đều luyện tập đi lại, hiện tại cậu chỉ muốn nghỉ ngơi. Nhưng người ngoài cửa trước sau như một, thật chấp nhất, một lúc sau cậu chỉ có thể đứng dậy đi mở cửa, lần đầu tiên có loại cảm giác bất đắc dĩ.

Cửa vừa mở ra liền nhìn thấy được Quý Thính cười đến dào dạt, Thân Đồ Xuyên mặt không biểu tình đỡ khung cửa, không muốn cho cô đi vào: "Có việc gì mau nói, tôi muốn đi ngủ."

"Cậu cứ ngủ đi, tôi tới bôi thuốc cho cậu." Quý Thính ỷ vào mình lùn hơn cậu một cái đầu, dáng người lại tương đối nhỏ xinh, linh hoạt chui qua cánh tay cậu đi vào phòng, giống như tiến vào phòng mình, ngồi lên giường cậu, còn nghiêm túc vỗ vỗ xuống vị trí bên cạnh.

Thân Đồ Xuyên có chút đau đầu, dựa khung cửa hỏi: "Bôi thuốc gì?"

"Chân cậu bị thương, là do tôi không tốt, không nên để cậu đi quá nhiều như vậy." Quý Thính có chút tự trách.

Thân Đồ Xuyên dừng một chút, bối rồi quay mặt đi: "Tôi không có việc gì, cô đi ra ngoài."

"Cái gì không có việc gì, lại đây cho tôi xem." Quý Thính trừng mắt, đứa nhỏ này được cô cẩn thận dưỡng lâu như vậy, hiện tại đột nhiên bị thương, làm thế nào mà không có việc gì?

Thân Đồ Xuyên nhíu mày nhìn cô, đối diện với cô một lát, miễn cưỡng thỏa hiệp: "Cô ra ngoài đi, tôi chính mình bôi thuốc."

"Không được, cậu khẳng định sẽ bôi qua loa cho xong, tôi bôi thuốc cho, sau hai ngày cậu phải đi học rồi, hiện tại không dưỡng tốt vết thương đến lúc đó mang chân giả vào lại nhiễm trùng, khẳng định sẽ càng nghiêm trọng."

Quý Thính nói xong kéo cậu lại, Thân Đồ Xuyên nghĩ đến phần còn lại của chân cụt, bộ dáng đáng sợ, cậu xấu hổ buồn bực muốn ném tay cô ra, lại không cẩn thận đánh tới tay cô, phát ra một tiếng "bang" giòn tan, trong lúc nhất thời hai người đều ngây ngẩn cả người. Trầm mặc một hồi, Thân Đồ Xuyên lạnh mặt đi đến mép giường, sau đó đặt mông ngồi xuống.

"Tôi sẽ bôi thuốc cẩn thận, cô đi ra đi." Cậu cố tình không nhìn biểu tình của Quý Thính, lại trong lúc vô tình liếc thấy được cánh tay một mảnh đỏ ửng, tức khắc trong ngực nghẹn lên.

Quý Thính trong lòng thở dài một tiếng, cô hiểu được Thân Đồ Xuyên vì sao phản ứng kịch liệt như vậy, đơn giản là cảm thấy miệng vết thương thật xấu xí cho nên không muốn bị người ngoài nhìn đến. Nhưng miệng vết thương bị che lại lâu sẽ là thối rữa, cô đến buộc cậu đưa vết thương ra, chẳng sợ quá trình sẽ có chút đau, nhưng ít ra làm vết thương sẽ lành lại mau hơn.

Nghĩ như vậy, cô không làm như cậu mong muốn xoay người rời đi, mà là đi đến bên người cậu ngồi xuống, cúi đầu yên lặng sửa sang lại túi thuốc. Thân Đồ Xuyên vốn dĩ muốn đuổi cô đi, nhưng nhìn đến cánh tay cô hiện lên dấu tay rõ ràng đỏ ửng, cậu muốn nói cái gì cũng không nói được.

"Cái này là thuốc hạ sốt, uống vào." Quý Thính đưa thuốc cho cậu.

"...... Được." Thân Đồ Xuyên không tiếng động tiếp nhận, trực tiếp đưa vào miệng nuốt, Quý Thính vội đưa cậu ly nước, Thân Đồ Xuyên do dự một chút rồi tiếp nhận, uống vào hai ngụm.

Quý Thính đưa ly nước, sau đó đưa thuốc bôi cho cậu, Thân Đồ Xuyên không tiếng động tiếp lấy, sau đó chờ cô rời đi.

Một giây hai giây...... Đợi một phút, Thân Đồ Xuyên thấp giọng thúc giục: "Cô về phòng đi, tôi sẽ..."

Một câu chưa nói xong đã nhìn thấy một giọt nước rơi xuống mu bàn tay, cậu lặng đi, đột nhiên không dám ngẩng đầu lên nhìn Quý Thính.

"Tôi chỉ muốn nhìn miệng vết thương của cậu một chút, tức giận đến như vậy sao?" Quý Thính một bên nỗ lực nháy ra nước mắt, một bên nhìn lén mặt Thân Đồ Xuyên, "Tôi cũng chỉ là quan tâm cậu, lại không có ác ý, vì sao lại muốn đánh tôi, ô..."

Thân Đồ Xuyên cúi đầu: "Tôi không phải cố ý, cô đừng khóc."

A, ngoan cố cứng đầu cũng có thời điểm chịu thua nha, quả nhiên nước mắt dùng thật tốt, Quý Thính nghĩ như vậy, khóc càng lớn thêm. Đây cũng là do ngày đó say rượu gợi ý cho cô, vị này có thể vì nước mắt mà chịu được cô hồ nháo, nói vậy cũng sẽ vì cô khóc mà cho cô xem miệng vết thương.

Thân Đồ Xuyên không nghĩ tới cô sẽ ủy khuất như vậy, không biết làm sao, đưa khăn giấy cho cô: "Cô đánh lại tôi đi, đừng khóc có được không?"

"Tôi không đánh, cậu rõ ràng biết tôi luyến tiếc đánh cậu." Quý Thính khụt khịt che lại đôi mắt, nghĩ thầm, không được, thật sự khóc không được.

Không biết Quý Thính đang nỗ lực rặn ra nước mắt, Thân Đồ Xuyên nghe được cô đang tức giận mà còn nói chuyện ôn nhu như vậy, trong lòng thật áy náy: "Vậy cô muốn phạt tôi thế nào cũng được."

"Tôi, tôi phải giúp cậu bôi thuốc." Quý Thính trộm ngắm Thân Đồ Xuyên, ra vẻ như một bạn nhỏ nháo chuyện, "Cậu càng không cho tôi bôi, tôi càng muốn làm."

Thân Đồ Xuyên nam kham quay mặt đi, Quý Thính đúng lúc ra vẻ khóc càng thương tâm. Một hồi sau, Thân Đồ Xuyên thấp giọng nói: "Rất khó xem..."

Quý Thính dừng một chút, bắt được tay cậu. Thân Đồ Xuyên hơi hơi ngây người, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với đôi mắt hồng hồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!