Quý Thính cần thiết tìm công việc, vì giúp Thân Đồ Xuyên bồi bổ thân thể, trong khoảng thời gian này cô mua đủ các loại đồ bổ, khí sắc Thân Đồ Xuyên càng ngày càng tốt, thẻ ngân hàng của cô hạn ngạch còn xài được càng ngày càng bẹp. Mắt thấy chỉ còn lại hai ngàn, cũng chính là tiền đồ bổ cho Thân Đồ Xuyên một tháng.
Rơi vào đường cùng, Quý Thính dựa theo kế hoạch ban đầu, ở phụ cận trường học tìm một công việc văn phòng, bắt đầu đi làm trở lại. Bởi vì giữa trưa thời gian nghỉ ngơi ngắn, cô không thể trở về nhà ăn cơm mà đặt cơm hộp ở văn phòng, ăn vài lần đã thấy chán.
Một ngày vào buổi ăn trưa, cô cầm di động, cảm giác sống còn gì luyến tiếc đi tìm thức ăn đặt cho buổi trưa, ở quầy tiếp tân chợt gọi cô: "Tiểu Quý, có người tìm cô."
Quý Thính nghi hoặc ngẩng đầu, liền nhìn thấy Thân Đồ Xuyên lạnh mặt đứng ở quầy, trong tay còn xách theo hộp cơm. Cô chựng lại một chút, sau thật kinh hỉ chạy đến, dường như không quen biết cậu, đánh giá thật mới lạ: "Sao cậu lại tới đây?"
"Đưa cơm cho cô." Đã lâu không ra ngoài, Thân Đồ Xuyên trên đường lại đây bị đủ các loại ánh mắt nhìn chằm chằm, thiếu chút nữa ở nửa đường đã ném hộp cơm xoay người trở về, nhưng giờ phút này nhìn thấy Quý Thính vui vẻ kinh hỉ cười rộ, cậu đột nhiên lại bình tĩnh trở lại.
Quý Thính lập tức tiếp nhận hộp cơm từ tay Thân Đồ Xuyên, cậu chống nạng quay đi, lại bị cô kéo trở về: "Nhiều như vậy tôi ăn một mình cũng không hết, cùng nhau ăn đi."
"Không cần, cô ăn đi." Thân Đồ Xuyên quay mặt đi.
Quý Thính mặc kệ cậu, một tay cầm hộp cơm, một tay bắt lấy cánh tay cậu: "Nhanh nhanh vào đây, tôi muốn chết đói rồi, chúng ta đi qua phòng họp ăn, bên đó không có ai."
Thân Đồ Xuyên nghe được không có ai, bước chân rời đi trong nháy mắt không còn kiên định nữa. Quý Thính cười hì hì lôi kéo cậu, trên đường gặp được đồng nghiệp tương đối quen thuộc, người đó có chút tò mò: "Tiểu Quý, đây là ai?"
"Em trai tôi." Quý Thính tâm tình không tồi trả lời lại, nhưng cô không phát hiện được lúc cô nói ra ba chữ này, người bên cạnh sắc mặt trầm hẳn xuống.
Hai người đi thẳng đến phòng họp, quả nhiên bên trong không có người nào, Quý Thính chờ Thân Đồ Xuyên tiến vào, đóng cửa lại, khóa trái cửa, nói: "Ở đây ngày thường cũng không có người nào, không cần lo lắng có người đến quấy rầy, chờ một chút ăn xong có thể ở đây nghỉ ngơi một chút rồi hãy trở về."
Cô khóa cửa xong xoay người lại, liếc mắt một cái thấy được Thân Đồ Xuyên đang xú mặt, cô tức khắc mê mang chớp chớp mắt. Vừa rồi không phải tâm tình còn thả lỏng mà, như thế nào lại đột nhiên trở thành không được?
"Tôi là em trai cô?" Thân Đồ Xuyên rốt cuộc vẫn là thiếu niên, vốn dĩ muốn chờ cô tự mình phát hiện ra cậu không vui, nhưng vẫn không nhịn được, trào phúng, "Thế nào? Cảm thấy tôi làm cô mất mặt, cho nên không muốn thẳng thắn ra quan hệ của chúng ta?"
Quý Thính nháy mắt hiểu được cậu tức giận cái gì, không khỏi bật cười: "Nghĩ cái gì đâu, tôi sợ cậu cảm thấy tôi thật mất mặt, cho nên mới cố ý gạt."
"Tôi có gì phải sợ?" Thân Đồ Xuyên mặt lạnh.
Quý Thính buông tiếng thở dài, ngồi xuống bên cạnh cậu: "Đương nhiên sợ, tôi hơn cậu sáu tuổi, lại không có tiền, nếu người khác biết cậu ở cùng với người phế như tôi vậy, khẳng định sẽ cười nhạo cậu."
"...... Nói hươu nói vượn." Thân Đồ Xuyên khinh thường hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt lại đẹp lên. Không cảm thấy cậu tàn phế là mất mặt thì quá tốt, còn nguyên nhân như cô nói, tuy rằng cậu cảm thấy người con gái này thật ngốc, nhưng chưa từng coi khinh cô, cũng không cảm thấy sống cùng với cô thật mất mặt.
Quý Thính mở hộp cơm ra, mùi xương sườn trong nháy mắt lấp đầy phòng trống, cô mỹ mãn hít sâu một hơi: "Còn nói đến quan hệ đồng nghiệp, như thế nào cũng không thể trở thành thâm giao, nói nhiều với bọn họ làm gì... Thơm quá à, tôi gần đây ăn cơm hộp đến ngán ngấy."
"Vậy ăn nhiều một chút." Thân Đồ Xuyên nhàn nhạt mở miệng.
Quý Thính không cần cậu nhiều lời cũng sẽ ăn nhiều, lúc ăn còn không quên thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho cậu, Thân Đồ Xuyên sớm đã quen với việc cô chiếu cố như vậy, cùng nhau ăn một lát, sau đó bình tĩnh nói: "Về sau không có việc gì, đến trưa tôi sẽ đến đưa cơm cho cô."
Quý Thính chựng lại, vẻ mặt cảm động nhìn về phía cậu. Thân Đồ Xuyên quay mặt đi: "Tiền đề là nếu tôi không có việc gì làm, nếu có việc thì..."
"Vậy lúc cậu không có việc gì thì làm nhé!" Quý Thính bình tĩnh cười cười, trong lòng kỳ thật khá kích động. Có thể không kích động sao, vai nam phụ đại ác vốn dĩ đi theo con đường hắc hóa một đi không trở lại, dưới sự bao dưỡng tỉ mỉ của cô, rốt cuộc càng ngày càng có nhân tính, hiện tại còn biết đem cơm cho cô.
Thân Đồ Xuyên hơi ghét bỏ liếc nhìn cô một cái: "Đến mức này sao?"
"Đương nhiên, cậu nếu nguyện ý đi học lại, tôi khẳng định sẽ cảm động đến khóc," Quý Thính thấy không khí không tồi, đúng lúc nhắc tới chuyện đi học, "Cậu cũng biết, tôi có một đồng nghiệp thật chán ghét, con cô ấy năm trước đậu đại học, mỗi ngày trước mặt chúng tôi khoe khoang về sự ưu việt, tôi cảm thấy nếu cậu đi thi, khẳng định so với con cô ấy càng có kết quả tốt hơn nhiều."
Quý Thính lải nhải nói, thấy Thân Đồ Xuyên không phản ứng gì, thanh âm nhịn không được thấp xuống: "Hơn nữa cứ như vậy, chúng ta buổi sáng có thể cùng nhau lại đây, buổi trưa cùng nhau ăn cơm, buổi tối đều có thể trở về cùng nhau."
Thân Đồ Xuyên lỗ tai giật giật, sau một lúc lâu chậm rãi mở miệng: "Cô giống như thật hy vọng tôi trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời."
"Đương nhiên, nhà ai không hy vọng con cái nhà mình có thể nghe lời một chút? Cậu nếu có thể ngoan ngoãn, tôi khẳng định sẽ đặc biệt kiêu ngạo." Quý Thính thản nhiên cười, không che dấu chút nào kỳ vọng của cô đối với Thân Đồ Xuyên.
Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn Quý Thính, đối mặt với mong đợi không thể hiểu được của cô, cậu vốn tưởng rằng mình sẽ thật phản cảm, nhưng ngoài dự đoán cậu cũng không cảm thấy chán ghét. Lại nói tiếp, học hành giống như cũng không khó, trước kia cậu và Lý Thác thường xuyên trốn học đánh nhau, thành tích cũng không bị hạ xuống dưới hạng ba, nếu bây giờ cậu muốn, thi đại học cũng là chuyện dễ dàng.
Nhưng mà cậu không muốn.
Ánh mắt Thân Đồ Xuyên dừng ở chân trái của mình, đoạn dưới ống quần trống rỗng, đáy mắt một mảnh đen tối. Thân Đồ Xuyên đã từng nguyện ý ở trường học, chơi bóng ở sân thể dục, hưởng thụ việc cùng bạn học lạc thú trèo tường trốn học, mà hiện tại thân thể cậu tàn khuyết, những việc này hoàn toàn không thể làm nữa, cậu không thấy được ý nghĩa trở lại trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!