Biết tửu lượng của mình không có chút số má nào, hiện tại như một bà dì quái dị trước mặt Thân Đồ Xuyên, Quý Thính cười tủm tỉm nhìn cậu, mà thiếu niên bị Quý Thính nhìn chằm chằm, mặt vô biểu tình cảnh cáo: "Buông tay!"
"Cho chị nhìn xem đi, ngoan một chút được không?" Quý Thính đôi mắt cong cong, bên trong như phảng phất cầu xin ảo não.
May là cô xinh đẹp, làm gì cũng không khiến người chán ghét, nếu không chỉ bằng những lời này, Thân Đồ Xuyên đã sớm đánh cô một đốn.
Cậu xụ mặt hất người trên người mình xuống, nhưng Quý Thính giống như cục đường dính, mới vừa bị hất xuống liền dính trở lại, vài lần cũng chưa thể vứt bỏ. Cô xuyên qua mấy ngày rồi, cái bớt kia còn chưa được nhìn qua, thật sự là quá tò mò.
Lý trí Quý Thính bị cồn làm cho mê loạn, giờ phút này chỉ nghĩ đến làm theo ý mình tìm tòi đến tột cùng, thấy Thân Đồ Xuyên không chịu phối hợp, cô đơn giản tự mình động thủ. Thân Đồ Xuyên thấy cô được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, cậu không khỏi hít sâu một hơi, gân xanh trên thái dương dần dần nổi hằn lên.
Cậu đột nhiên bắt lấy tay Quý Thính: "Lộn xộn nữa tôi sẽ không khách khí với cô."
Quý Thính ngoan ngoãn để mặc cậu nắm lấy tay mình, cười hì hì ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào cậu: "Vậy cậu đừng khách khí, tôi không tin cậu dám làm gì với tôi... Ưm."
Nói chưa dứt lời, cô bị cậu dùng một ngón tay chọc vào đầu ngã xuống, mơ mơ màng màng muốn bò dậy, lại bị Thân Đồ Xuyên trấn áp. Ba phút sau, cục đường dính ở trên người Thân Đồ Xuyên không còn nữa, mà trên giường xuất hiện thêm một cái chăn cuốn thành cái kẹo có nhân.
Quý Thính bị bao thật chặt, giãy giụa vài cái cũng không thể thoát ra ngoài, vẻ mặt ủy khuất nhìn về phía Thân Đồ Xuyên. Thân Đồ Xuyên vốn dĩ tâm tình đang buồn bực, vì cái gậy chọc phá này mà mọi sự đều quên đến không còn một mảnh, thấy cô làm chuyện xấu không thành mà còn ra vẻ ủy khuất, cậu không nhịn xuống được khẽ cười một tiếng.
Quý Thính chậm rãi mở to hai mắt, dường như vừa phát hiện ra tân đại lục.
Thân Đồ Xuyên giơ giơ cằm lên, đáy mắt lộ ra vẻ nhàn nhạt đắc ý, không giấu được vẻ thiếu niên anh khí: "Nhìn cái gì, còn nhìn nữa đem đầu của cô cũng bọc lại luôn."
Quý Thính rụt lại một chút, khóe mắt đáng thương rũ xuống, nửa mặt chôn trong chăn lẩm bẩm một câu. Thân Đồ Xuyên không nghe rõ, cúi người qua, vẻ mặt khinh thường hỏi: "Nói gì đó?"
"Chính là cậu rất đẹp nha," Quý Thính nhỏ giọng lặp lại một lần, thấy Thân Đồ Xuyên ngây người, lại có lòng tốt bổ sung thêm, "Cười rộ lên càng đẹp mắt, về sau không cần mặt ủ mày ê được không?"
Thân Đồ Xuyên sững người nhìn về phía cô, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với đôi mắt xinh đẹp của Quý Thính, nhìn đến trong đôi mắt đen mun kia chỉ có hình ảnh của chính mình, trái tim cậu không biết vì sao hung hăng đập thật mạnh. Cậu chật vật ngồi ngay ngắn lại, đôi mắt trốn tránh dời đi.
Quý Thính lẳng lặng nhìn chằm chằm vành tai Thân Đồ Xuyên, dời đến dừng lại ở chiếc cằm sắc bén, tưởng tượng đến cậu thiếu niên đẹp như vậy lại trải qua nhiều cực khổ như vậy, cuối cùng trưởng thành trở thành một vai đại ác, còn trẻ lại bị chết yểu, cô không khỏi thương tâm đến muốn khóc.
Là khóc thật. Hốc mắt có vài giọt nước mắt chớp chớp liền rơi xuống. Thân Đồ Xuyên không nghe được động tĩnh gì, quay đầu lại, chưa từng đem cô liên hệ đến từ ngữ nhu nhược đáng thương linh tinh, vậy mà lúc này cô đang không tiếng động mà khóc, tựa hồ sợ bị người biết, còn cắn môi dưới, bộ dáng ra vẻ quật cường khiến cho người càng đau lòng.
Thân Đồ Xuyên lúc này thật sự ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu nghẹn ra một câu: "Bởi vì không đáp ứng nên cô khóc?"
Quý Thính còn đang bị rượu làm mê man, đắm chìm trong bi thương, hoàn toàn không nghe được cậu nói gì, cô nằm trong chăn rơi nước mắt, môi vì dùng sức cắn còn ra hai cái dấu răng. Thân Đồ Xuyên cắn răng, lãnh đạm nói: "Đừng khóc nữa, tôi cho cô xem."
"Thật sự?" Thời điểm mấu chốt, Quý Thính lại không điếc, một đôi mắt mênh mông sương mù mê mang nhìn cậu.
Thân Đồ Xuyên nghẹn lời, chậm rãi đưa tay đến chỗ dây lưng, dưới cái nhìn chăm chú không nhúc nhích của Quý Thính, cậu chậm rãi động động tay. Chỉ là, kéo xuống một centimet, cậu bắt đầu ra mồ hôi, mới phát hiện nguyên lai mềm mại cũng không dễ làm, loại này bị người nhìn chằm chằm, cảm giác thật sự quá mức... mất mặt?
Cậu có thể xoay người rời đi, nghĩ đến cách sinh tồn khác, nhưng cậu lại không muốn làm vậy. Ở bên Quý Thính quá thoải mái, chỉ cần có thể lưu lại, cậu không cần lại lang bạt kỳ hồ, không cần lo lắng ngày hôm sau tỉnh lại sẽ ở đống rác nào, càng không cần một lần đói là mấy ngày.
Mà quan trọng nhất chính là, cậu đột nhiên phát hiện chính mình cũng không bài xích thỏa hiệp vì Quý Thính, tựa như như bây giờ, tuy rằng thực mất mặt, nhưng lại không chán ghét.
Nửa ngày kéo xuống được một đoạn, lộ ra một ấn ký màu đậm, Quý Thính đột nhiên mở miệng: "Tốt, xem xong rồi."
"?"
Bớt thì ra là như vậy, hoàn toàn hắc hóa sẽ là màu đen, hiện tại như vậy chứng tỏ Thân Đồ Xuyên lúc này tuy rằng hận Lý Thác, nhưng còn không để hận ý lan đến những người khác. Cái bớt này chỉ người xuyên việt có thể nhìn đến, ngay cả bản thân Thân Đồ Xuyên cũng không nhìn ra, Quý Thính rốt cuộc được như ước nguyện, cảm thấy mỹ mãn đồng thời lại thương hại nói câu: "Cậu gầy quá."
Ý cô là cậu quá gầy, khẳng định là bị khổ nhiều mới như vậy, cho nên cần phải bồi bổ thân thể. Kết quả ở trong tai Thân Đồ Xuyên lại thành, cô ghét bỏ dáng người xương xẩu của cậu cho nên cự tuyệt xem tiếp xuống dưới.
Bị người ghét bỏ như vậy, trong mắt thiếu niên là vô cùng nhục nhã, cậu kéo quần lên, túm chăn lại kéo người xốc ra ngoài: "Cút!"
Quý Thính mê mang liếc cậu một cái, sau một lúc lâu từ trên giường bò xuống dưới, lắc lư đi về phòng. Quý Thính vốn dĩ đuổi đi đều không đuổi được, xem xong xương sườn của cậu liền quay đầu đi, Thân Đồ Xuyên càng thêm tức giận, giận xong lại cảm thấy bất an.
Cô ấy vì thích mình mới đối tốt với mình, hiện tại ghét bỏ thân thể cậu như vậy, có thể sẽ đuổi cậu đi, có phải không? Tưởng tượng đến khả năng này, Thân Đồ Xuyên càng cảm thấy bất an, ngồi hồi lâu trên giường, cuối cùng mặt âm trầm tìm giấy bút xoát xoát ghi ghi cái gì đó, đi đến toilet cầm son môi của Quý Thính lên, sau đó nhẹ nhàng đi đến phòng Quý Thính.
Khi Quý Thính tỉnh lại trời đã tối đen, cô sờ soạng mở đèn lên, ghé vào giường nghĩ nghĩ, biểu tình càng lúc càng không đúng, chờ đến khi nhớ lại mọi chuyện, cả người cô đều không có cảm giác tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!