Quý Thính theo bản năng muốn ngồi dậy, lại bị hắn vung tay đè cô nằm xuống trên đệm, Quý Thính vội vàng nắm chặt lại cổ áo mình, khuôn mặt ửng đỏ nhìn hắn: "Chàng chàng chàng làm càn! Thật cho rằng ở trong cung, bổn cung không làm gì được chàng hay sao?"
"Điện hạ nhỏ giọng một chút, đừng làm cho cung nữ thái giám bên người nghe được." Thân Đồ Xuyên nhắm mắt lại, tay đỡ nhẹ trên cánh tay Quý Thính, nhìn có vẻ không dùng lực, nhưng chỉ cần cô động đậy muốn rời đi, hắn sẽ lập tức ấn cô trở về.
Quý Thính hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới nhớ tới, giải thích: "Thân Đồ công tử xem ra đã nhiều ngày ở biệt viện buồn tới sinh ra ảo giác cho nên nói ra lời đại nghịch bất đạo như vậy, thật sự là chàng đã bệnh đến không rõ, đêm qua bổn cung rõ ràng được người mới hầu hạ, sao có thể sẽ..." quấn lấy chàng.
Tha thứ cho cô cả đời đến bây giờ vẫn không nói ra được cái từ cuối cùng.
Nghe được hai chữ "người mới", Thân Đồ Xuyên nhăn mày lại một chút, sau đó mở to mắt nhìn cô: "Điện hạ biết người mới kia tên là gì không? Mà nói là được hắn hầu hạ?"
"......" Quý Thính thật đúng là không biết, nhưng cô có thể nói bừa, "Vương Phú Quý." Cái tên to gan lớn mật dám hạ được cô, phỏng chừng lúc này thân thể đã lạnh, một người chết thì cô muốn cho hắn tên gì thì cho tên đó.
Thân Đồ Xuyên hơi giật mình, sau đó khóe môi giương lên ý cười: "Điện hạ thật biết nói đùa."
"... Ai nói đùa với chàng, bổn cung là nghiêm túc." Quý Thính vẻ mặt vô ngữ, phát hiện người này sau khi trải qua chuyện đêm qua giống như đột nhiên thay đổi tính tình.
Ý cười qua đi, đáy mắt Thân Đồ Xuyên hiện lên vẻ nghiêm túc mà chính hắn cũng không nhận ra được: "Điện hạ."
"Có chuyện gì?"
"Điện hạ có khả năng vì một người hồi tâm hay không?" Hắn nhẹ giọng hỏi.
Quý Thính đối diện với hắn một lúc lâu, sau đó mới hiểu ý tứ của hắn, lập tức có chút xấu hổ: "Ta... Thân Đồ công tử, kỳ thật ý nghĩ ban đầu của công tử là chính xác, bổn cung là người ăn chơi, Dữ Chi bọn họ theo ta nhiều năm như vậy, ta cũng vô pháp hồi tâm chuyển ý, huống chi là vì người khác..."
Cô đã nhìn ra, kế hoạch giải quyết tốt hậu quả ngày hôm qua đã hoàn toàn thất bại, người này thật sự rõ ràng chuyện ngày hôm qua đều không phải là cảnh trong mơ, lại bởi vì mình là người phụ nữ đầu tiên của hắn ta, lúc này mới nảy sinh ra tình cảm.
Chuyện này không thể được.
Thân Đồ Xuyên nghe được ý tứ của Quý Thính cũng không cảm thấy ngoài dự đoán của mình, chỉ là trong lòng hắn thật trống rỗng. Lần gặp mặt ở Phong Nguyệt Lâu công chúa đã nói ngay cho hắn, nàng cứu hắn đơn giản chỉ vì xem mặt mũi của cha mình, còn đối với bản thân hắn cũng không có tới nửa phần tình nghĩa, mấy năm nay đồn đãi rằng công chúa si tình hắn, tất cả đều là giả dối hư ảo.
Nàng đã sớm nói rõ, chỉ là hắn trước sau còn chưa từ bỏ ý định, cảm thấy khi còn trẻ nàng đã từng rất để ý đến hắn cho nên cảm thấy chính mình trong lòng nàng có chút bất đồng với người khác.
"Vậy... Điện hạ có thể hay không... trong lòng dành ra một vị trí thật lâu thật dài, chỉ dành cho một người?" Thanh âm Thân Đồ Xuyên có chút ách, hắn không biết vì sao muốn hỏi ra vấn đề này, nhưng hắn rõ ràng, chỉ cần nàng gật đầu, mình sẽ cam tâm tình nguyện làm một tấc vuông nhỏ ở hậu viện của nàng.
"Thân Đồ công tử," Quý Thính không khỏi buông tiếng thở dài, "Duyên phận chuyện này cưỡng cầu không được."
"Lúc trước điện hạ cưỡng cầu ít sao?" Thân Đồ Xuyên truy vấn.
Quý Thính cười: "Cho nên chuyện đó không phải là đã thất bại hay sao?"
"...... Không có."
"Hả?"
"Không có thất bại."
"......" Quý Thính trong nháy mắt không biết nên nói gì, cô trầm mặc một lát, sau đó giả vờ không có việc gì trở mình lại nằm nghiêng đưa lưng về phía hắn, ra vẻ nhẹ nhàng, "Trời không còn sớm, bổn cung cảm thấy hơi mệt không thể nói chuyện tiếp với công tử, Thân Đồ công tử cứ tự nhiên."
Nói xong cô cố tình không để ý tới ánh mắt mang tính công kích sau lưng mình, dần dần rơi vào giấc ngủ.
Thân Đồ Xuyên lẳng lặng nhìn chằm chằm bóng dáng mảnh khảnh của công chúa, vài lần hắn thật muốn kéo người lại gần, ôm vào trong ngực, nhưng cuối cùng không làm gì chỉ chua xót cười cười, nhắm hai mắt lại.
Hai người đêm qua quá mức hoang đường, hôm nay lại không được nghỉ ngơi nhiều, đã mệt mỏi từ sớm, bây giờ ngủ được một giấc thật sâu thật ngon, ngay cả nằm mộng cũng không có.
Đến khi trời sáng bạch, Quý Thính mới mơ hồ tỉnh lại, chưa tỉnh ngủ hẳn, cô nhắm mắt lười biếng mà duỗi người ra, vừa vặn tiến vào trong một lòng ngực rắn chắc. Quý Thính trì độn chớp chớp, ngốc ngốc mở to mắt ra, đột nhiên đối diện với đôi mắt Thân Đồ Xuyên.
"Chào buổi sáng điện hạ."
Giọng Thân Đồ Xuyên còn mang theo âm hướng vừa mới tỉnh, thật trầm thấp, giống như rượu mạnh tinh khiết thơm lừng, chỉ cần tới gần là đã có chút say. Quý Thính bị ý nghĩ hình dung của mình làm nổi da gà, cô vội vàng chui ra khỏi lòng ngực hắn, gật gật đầu: "Buổi sáng tốt lành."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!