Thân Đồ Xuyên trầm mặc một chút, lạnh giọng hỏi: "Cô nói cái gì?"
"Cởi quần, tôi muốn nhìn..." Quý Thính sốt đến mơ hồ, đôi mắt mênh mông ướt át, hoàn toàn không có vẻ sắc bén như trước mà lại nhiều phần nhu nhược đáng thương.
Mà hiện tại cô dùng điểm nhu nhược đáng thương cầu một cậu thanh niên mười bảy tuổi cởi quần.
Đồng tử Thân Đồ Xuyên đen nhánh nhìn cô chằm chằm, trong lòng hơi hơi động, vừa muốn nói cái gì, bác sĩ trực ban đã tới, cậu chỉ có thể ngồi dậy, lãnh đạm chỉ vào cô gái trên giường: "Cô ấy phát sốt."
Nói xong liền lui lại ngồi xuống trong một góc, không giống như trước xoay người rời đi. Bác sĩ đo nhiệt độ cho Quý Thính, không khỏi kinh ngạc: "Hơn 39 độ, nóng như vậy sao bây giờ mới kêu tôi?"
Thân Đồ Xuyên dừng một chút, ánh mắt dừng ở con hổ vải trên tay mình, cô ấy vẫn không nói có lẽ là vì muốn giúp cậu giặt con hổ. Trái tim cậu trong phút chốc bỗng nhiên như nứt ra, làm cậu rõ ràng nghe được tim đập của chính mình.
Lúc trước thân thể cậu còn hoàn hảo cũng chưa bao giờ được yêu như thế, hiện giờ chân trái tàn tật ngược lại có người quan tâm đến cậu không màng tình cảm. Thân Đồ Xuyên nghĩ lại những việc đã trải qua ngày hôm nay, đột nhiên phát hiện cả ngày đều được cô bảo hộ........ Nhất kiến chung tình?
Khóe môi Thân Đồ Xuyên gợi lên, đáy mắt một mảnh hờ hững.
Quý Thính được uống thuốc đã ngủ say, bác sĩ dặn dò Thân Đồ Xuyên vài câu những việc cần chú ý, sau đó xoay người đi, phòng bệnh lại một lần nữa chỉ còn hai người.
Thân Đồ Xuyên an tĩnh ngồi ở trong một góc, trong chóp mũi truyền đến mùi hương từ hổ vải, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt ửng đỏ của Quý Thính. Cô chau mày, dường như không thoải mái, ngủ không bao lâu bắt đầu nói mê.
Lúc này Thân Đồ Xuyên nhớ lại lúc trước, cậu không đi qua để nghe cô nói gì, nhưng Quý Thính lại không an phận, ở trên giường lăn một hồi sau đó lăn bùm rơi xuống đất. Nghe thanh âm có điểm đau, Thân Đồ Xuyên vô ngữ chớp mắt một cái, lạnh mặt đi qua kéo người lên trên giường.
Quý Thính rầm rì một tiếng: "Nước..."
Vốn dĩ định ngồi trong một góc, Thân Đồ Xuyên cứng đờ, cắn răng rót cho cô một ly nước, nhưng Quý Thính không tỉnh, hiển nhiên không thể tự mình uống. Giằng co một lát, cậu chỉ có thể nén đi hỏa khí nâng người dậy, banh miệng cô ra đổ như vậy vào, tuy rằng uống không được nhiều, nhưng Quý Thính vẫn thỏa mãn, bẹp miệng tiếp tục ngủ.
Thân Đồ Xuyên không biết lý do gì lại nhẹ nhàng thở ra, sau đó cậu tự sửng sốt, mặt đen thui, xoay người trở về ghế dựa trong góc.
Vừa lúc cậu đến bên ghế dựa, phía sau lại truyền đến một tiếng "Bùm".
"......"
Chỉ có hai người trong phòng bệnh, Thân Đồ Xuyên mặt vô biểu tình đối mặt bức tường đứng đó một lúc lâu, cho đến khi đùi cậu sắp chống đỡ không được mới quay trở về chỗ giường, lạnh mặt đem Quý Thính trở lại trên giường, ôm cô nằm xuống. Lúc này đây nhờ Thân Đồ Xuyên cố định, Quý Thính mới thành thật nằm yên lại.
Thân Đồ Xuyên tắt đèn, phòng bệnh lập tức chìm vào bóng đêm. Trong khoảng thời gian này cậu đã trải qua quá nhiều chuyện vẫn luôn không thể nghỉ ngơi thật tốt, lúc này vừa nằm xuống, cơ thể mệt mỏi làm ý thức thật mau trở nên mơ hồ.
Cậu ngửi được hương vị chanh nhàn nhạt trên người Quý Thính, cảm thấy loại hương vị này thật quen thuộc nhưng lại nghĩ không ra đã ngửi được ở đâu. Cho đến khi sắp ngủ cậu mới nghĩ ra, đây hình như là hương vị bột giặt, trên người hổ vải cũng là loại mùi này.
Thân thể cô ấm áp, cho dù là người đã lâm vào hắc ám cũng muốn đi ôm một chút.
Vì thế Quý Thính bị ôm một đêm, lúc tỉnh lại nhìn thấy khuôn mặt ở trong gang tấc, cả người đều mộng bức. Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
Quý Thính mới vừa tỉnh, Thân Đồ Xuyên liền mở mắt, nhưng đồng tử vô thần hiển nhiên là còn chưa ngủ tỉnh, chỉ là bản năng cảnh giác buộc cậu tỉnh lại. Quý Thính lần đầu tiên thấy bộ dáng mơ hồ của cậu như vậy, không khỏi cảm thấy muốn chơi vui, đang chuẩn bị niết mặt cậu một chút, Thân Đồ Xuyên đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt cũng dần dần rõ ràng lên.
Quý Thính tự nhủ, may mắn mình không động thủ, giả vờ lộ ra vẻ kinh ngạc: "Ngày hôm qua là sao vậy? Vì sao chúng ta ngủ chung?" Cô đã quan tâm, mặc kệ Thân Đồ Xuyên nói cái gì, cô phải cắn răng không thừa nhận.
"Cô phát sốt." Thân Đồ Xuyên bình tĩnh mở miệng.
Quý Thính vẻ mặt vô tội: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó muốn cởi quần của tôi."
"......"
Quý Thính sửng sốt, trong đầu nhớ lại một chút, sau đó một lúc trong chăn phát ra thanh âm run run, lại còn ra vẻ trấn định: "Không, không có khả năng, tôi không có việc gì phải muốn cởi quần cậu, khẳng định là cậu nhớ lầm."
Khóe môi Thân Đồ Xuyên giơ giơ lên một cung không rõ ràng, chỉ trong nháy mắt độ cung này biến mất, cậu nói: "Tôi đói bụng."
Quý Thính vội chui ra từ dưới chăn, tay chân luống cuống mở di động ra gọi cơm: "Cậu muốn ăn cái gì tôi mua cho cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!