Chương 49: TG 3: Đại công chúa nhiếp chính vs. Thiếu gia lầu xanh (10)

Quý Thính đứng lên, vẻ mặt "ngươi có phải điên rồi hay không": "Mục Dữ Chi chàng có bệnh đi, vì sao chuyện lớn như vậy mà không thương lượng với bổn cung?"

"Bất quá chỉ là tìm mấy người làm trò vui cho điện hạ tống cổ thời gian, chuyện này có gì cần phải thương lượng," Mục Dữ Chi tươi cười không đổi, "Lại nói điện hạ còn không phải là thích người có dung mạo tuyệt thế hay sao? Lần này Dữ Chi chắc chắn tìm được người tốt hơn cho công chúa."

"Ta không cần, ta không có tinh lực ứng phó bọn họ." Quý Thính nhíu mày, cô nghĩ tới sau khi tiễn đi nam phụ sẽ an an ổn ổn hưởng thụ cuộc sống, cô mới không cần tìm một đống phiền toái về thêm cho mình.

Lại nói tam thê tứ thiếp gì đó, hoàn toàn không phù hợp với thế giới quan người hiện đại như cô, tìm một đám đàn ông về không phải là cho chính mình ngột ngạt hay sao.

Mục Dữ Chi trên mặt tươi cười phai nhạt đi chút: "Điện hạ kháng cự như vậy, chính là bởi vì Thân Đồ Xuyên?"

"Cái gì mà bởi vì hắn? Là ta chính mình không muốn mà thôi, đừng chuyện gì cũng liên lụy tới người ta." Vẻ mặt Quý Thính không kiên nhẫn.

Mục Dữ Chi hơi hơi gật đầu: "Một khi đã như vậy, vậy chọn hai người lưu lại trong nhà cũng không sao."

"... Chàng có nghe ta nói chuyện không!" Quý Thính đã hơi có chút hỏa khí.

Mục Dữ Chi buông tiếng thở dài: "Điện hạ không phải tính toán làm Thân Đồ Xuyên giả chết thoát thân sao?"

"Bổn cung hiện tại đang nói với chàng chuyện cưới nam nhân, chàng nói tới chuyện Thân Đồ Xuyên làm cái gì?" Quý Thính vẻ mặt không cao hứng chút nào.

Mục Dữ Chi khẽ cười một tiếng: "Điện hạ chuẩn bị làm Thân Đồ Xuyên giả chết như thế nào?"

Quý Thính không nghĩ để ý đến hắn, nhưng nhìn đến mặt hắn thì không thể không nghĩ nghĩ, nói: "Tự nhiên là không thể có xác chết, bổn cung tính toán ở biệt viện hắn phóng hỏa, lại tìm một khối thi thể còn mới bỏ vào làm cách thay mận đổi đào."

"Điện hạ chính là vì trận phóng hỏa này mà tìm một hung thủ phóng hỏa?" Mục Dữ Chi truy vấn.

Quý Thính trừng mắt: "Sao có thể, đâu có thể nào vì thế mà buộc một người dính vào, dù sao bên ngoài đều biết hắn chán ghét bổn cung, coi như hắn không chịu nổi lăng nhục mà tự sát bỏ mình."

"Nhưng nếu hắn tính toán tự sát, theo tính tình của Thân Đồ Xuyên, chỉ sợ vào phủ công chúa là sẽ tự sát ngay, vì sao phải chờ một thời gian rồi mới tự sát?" Mục Dữ Chi hỏi xong, nhìn đến Quý Thính nhăn lại mày, vừa lòng cười cười.

Quý Thính thử nhìn hắn: "Ý của chàng là, lại mua hai người về, xem như hắn bị kích thích, cho nên mới tự sát?"

"Điện hạ nghĩ như thế nào?"

"...... Đương nhiên không được, ai cũng đều biết hắn chướng mắt ta, sao có thể sẽ để ý ta tìm thêm nam nhân khác, vừa nghe liền có chút giả." Quý Thính xuy một tiếng.

Mục Dữ Chi mỉm cười: "Hắn có thích hay ghét nàng, người ngoài sao có thể biết?"

Quý Thính sửng sốt.

"Người trong phủ công chúa đều thích đồn đãi, nhưng ra khỏi cửa này lại không có người nào ra ngoài nói bậy, cho nên Thân Đồ Xuyên biểu hiện như thế nào chỉ có người trong phủ biết. Còn nữa, với tràng diễn của nàng và hắn lúc trước ở Phong Nguyệt Lâu, phỏng chừng Hoàng Thượng đã sớm tin tưởng Thân Đồ Xuyên có cảm tình với nàng, nếu lúc này nàng thêm người mới vào cửa, nếu Thân Đồ Xuyên tự sát, Hoàng Thượng nhất định sẽ tin."

Quý Thính ngơ ngẩn nghe Mục Dữ Chi nói, ẩn ẩn cảm thấy không đúng chỗ nào, nhưng cô lại nói không nên lời, sau một lúc lâu nghẹn ra một câu: "Vậy bổn cung không phải trở thành phụ lòng người sao?"

"Chuyện này diễn là cho Hoàng Thượng xem chứ không phải cho người khác xem, chỉ cần Hoàng Thượng tin là được, mà lấy cảm tình huyết thống của Hoàng Thượng với nàng, tất nhiên sẽ không cho phép việc này làm xôn xao dư luận mà ngược lại sẽ giúp nàng áp xuống việc này, đến lúc đó chuyện Thân Đồ Xuyên sống hay chết sẽ không thành chuyện quá trọng yếu nữa."

Quý Thính trì độn chớp chớp mắt, nghe xong chỉ cảm thấy phi thường có đạo lý, nghĩ nghĩ lại hỏi: "Vậy vì sao thế nào cũng phải nạp người mới, chàng cùng Phù Vân Chử Yến còn chưa đủ làm Thân Đồ Xuyên tức chết hay sao?"

"Điện hạ," Mục Dữ Chi có chút bất đắc dĩ, "Từ trước đến nay chỉ có tân nhân làm tức chết người xưa, nào có người xưa làm tức chết tân nhân, nếu muốn diễn trận này cho tốt, vậy không phải nên áp dụng quy tắc đó hay sao?"

"...... Nói cũng đúng." Quý Thính chống cằm, có cảm giác bị thuyết phục một cách thần kỳ.

Mục Dữ Chi hơi hơi nghiêng người về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Quý Thính: "Vốn dĩ việc này Dữ Chi đã an bài thỏa đáng cho điện hạ nên không cần nói rõ nguyên do, nhưng không nghĩ nàng phản đối đến như vậy, ta cũng chỉ có thể giải thích ngọn ngành."

"Là...... Là ta lỗ mãng, chỉ là cho dù là ai, tuổi không còn nhỏ mà tìm mấy người đàn ông nếm thử chuyện đời, loại lời nói này ai nghe được mà không nổi nóng lên?" Quý Thính vẻ mặt vô ngữ.

Mục Dữ Chi khẽ cười một tiếng: "Là Dữ Chi nói chuyện lỗ mãng, thỉnh điện hạ thứ lỗi."

Đại nhân Quý Thính không chấp nhất tiểu nhân, vẫy vẫy tay ý bảo cứ vậy đi, nhưng có một việc cô vẫn phải nói rõ ràng: "Thu người thì có thể làm, nhưng ta nói rõ ràng, ta không thật sự thu ai đâu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!