Chương 47: TG 3: Đại công chúa nhiếp chính vs. Thiếu gia lầu xanh (8)

Trời đã quá khuya, một khắc trước trăng rằm còn nhẹ rải khắp thế gian, hiện giờ mây đen đột nhiên bao trùm, trong phòng trong nháy mắt chỉ còn ánh nến chiếu sáng, toàn bộ phòng ngủ thật tối.

Một nửa áo sam Quý Thính tuột xuống, lộ ra bả vai trắng nõn, đôi mắt như hồ thu doanh doanh long lanh, bên môi đỏ thắm còn dính chút vụn bánh điểm tâm. Cô tựa hồ đã cảm thấy được, nâng tay lên lau đi mảnh vụn, nhìn thấy chút đồ ăn dính trên đầu ngón tay, vẻ mặt thật ngây thơ mà đưa đầu lưỡi liếm ăn sạch.

Thân Đồ Xuyên yết hầu chợt phát khẩn, sau một lúc lâu thanh âm ấm ách thanh: "Điện hạ đang làm gì?"

Quý Thính dừng một chút, lúc này mới chậm rãi nhìn về phía hắn, khuôn mặt diễm lệ lại tràn ngập vô tội: "Thân Đồ công tử cảm thấy, bổn cung là đang làm gì?"

"...... Thích sao?" Hắn lại hỏi.

Quý Thính cong cong khóe môi, nhẹ nhàng gật gật đầu: "Thích."

"Vậy ăn nhiều một chút." Thân Đồ Xuyên cưỡng bách mình quay mặt đi, lỗ tai lại không chịu khống chế nghe động tĩnh của Quý Thính bên kia.

Nhưng khi hắn không nhìn lại không nghe được bất cứ động tĩnh gì, sau một lúc, Thân Đồ Xuyên nhịn không được nhìn qua, kết quả đột nhiên phát hiện Quý Thính mới vừa rồi còn ngồi ở ghế bên bàn không biết khi nào đã đến bên cạnh mình, vươn mấy ngón tay sơn đỏ thắm bắt lấy cánh tay hắn.

"Thích thì có thể ăn nhiều một chút sao?" Trên mặt Quý Thính tươi cười bất biến nhưng biểu tình lại trở nên yêu mị, bức người không lui lại được.

Thân Đồ Xuyên nhịn xuống xúc động muốn đào tẩu, banh mặt mở miệng: "Tự nhiên."

"Vậy nếu bổn cung nếu thích chàng, cũng có thể ăn luôn sao?" Quý Thính dán lại.

Thân Đồ Xuyên ngẩn ra, tiếp theo nắm chặt nắm tay: "Điện hạ không cần loạn nói giỡn."

"Bổn cung không nói giỡn, bổn cung chính là thích chàng." Quý Thính nói, câu lấy cổ áo hắn đi hướng tới mép giường.

Thân Đồ Xuyên thân là nam nhân, lại là người có sức lực gấp trăm lần người con gái này, nhưng cố tình lúc này lại vô lực chống cự, chỉ để Quý Thính tùy ý kéo mình qua.

Gió ban đêm có chút lạnh, thổi qua làm cửa sổ mở rộng đem đến không khí trong phòng ngủ một tia lạnh lẽo, nhưng lại không thổi tiêu tán được sóng nhiệt trong phòng.

Ánh mặt trời chiếu vào phòng, Thân Đồ Xuyên chậm rãi mở mắt to ra, trong phòng chỉ có một mình mình, hắn thật minh bạch cái gì gọi là cảnh trong mơ, cái gì gọi là hiện thực. Nhìn chằm chằm nóc nhà hồi lâu, lúc này Thân Đồ Xuyên mới xốc chăn lên, mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm cái chăn một lát, sau đó đi ra ngoài thay đổi xiêm y, đi tẩy quần áo trong đã mặc tối hôm qua.

Trong lúc Thân Đồ Xuyên không ngủ được tỉnh dậy sớm, công chúa điện hạ vô tâm vô phổi cảm thấy mặt trời đã lên cao mới thỏa mãn từ từ tỉnh dậy.

Quý Thính vừa mở to mắt, chuyện thứ nhất đi làm là nhanh nhanh tìm cái khăn tối qua Thân Đồ Xuyên đưa cho mình, tìm được rồi mới nhẹ nhàng thở ra. Nhìn thấy trên tay vết máu đã khô, Quý Thính mới nghĩ nghĩ nhét xuống dưới gối đầu, nhưng cố tình không nhét vào toàn bộ mà để lộ ra một góc khăn đầy vết máu, để người liếc một cái là có thể nhìn ra.

Quý Thính tỉnh lại không bao lâu, bọn nha hoàn đã đến giúp cô rửa mặt chải đầu, Quý Thính vẻ mặt "suy yếu" lúc lắc, thấp giọng nói: "Các ngươi đều đi ra ngoài đi, bổn cung muốn nghỉ ngơi một lát."

"Điện hạ, ngài thấy thế nào, sao lại không có tinh thần, là ngài sinh bệnh?" Nha hoàn vẻ mặt lo lắng hỏi.

Quý Thính muốn chính là hiệu quả như thế này, nhưng cô vẫn khụ một tiếng, hữu khí vô lực mà lắc đầu: "Bổn cung không có việc gì, ngàn vạn lần đừng nói cho Dữ Chi biết, miễn cho chàng lo lắng."

Bọn nha hoàn liếc nhau, vẻ mặt lo lắng vâng vâng dạ dạ, sau đó nối đuôi nhau đi ra.

Mười lăm phút sau, Mục Dữ Chi tới, Phù Vân cũng đi theo, vừa vào cửa liền sốt ruột hoảng hốt chạy tới: "Điện hạ cảm thấy không khoẻ?"

"Phù Vân đừng lo lắng, bổn cung chỉ là không có tinh thần, không có gì trở ngại." Quý Thính nhẹ giọng an ủi.

Phù Vân nhíu mày: "Điện hạ bộ dáng này lại không giống không có việc gì, ta còn là lần đầu tiên gặp nàng như vậy, không được, ta phải đi tìm thái y."

Hắn nói muốn đi, Quý Thính nhanh nhanh giữ chặt hắn, Phù Vân liếc mắt thấy được khăn tay đầy vết máu của cô dưới gối đầu, lập tức kéo ra, thất thanh: "Đây là có chuyện gì?! Vì sao lại có nhiều máu như vậy?!"

Mục Dữ Chi vẻ mặt ngưng trọng tiếp lấy, không đợi hắn mở miệng hỏi, Quý Thính liền giải thích: "Là máu mũi, có thể đã nhiều ngày bổ quá mức cho nên chảy ít máu, hôm nay có một chút choáng váng đầu."

Quý Thính định trực tiếp nói cho Mục Dữ Chi biết, nhưng người này quá tinh ranh, vạn nhất cảm thấy cô là giả thì làm sao, cho nên mới dứt khoát vòng một vòng làm cho hắn tin tưởng mình.

Mục Dữ Chi trầm mặt bắt mạch cho cô, một lát sau sắc mặt hơi hoãn: "Điện hạ mạch đập hữu lực, xác thật không giống như là sinh bệnh, trừ bỏ có chút choáng váng đầu, có còn có chỗ nào khác không khoẻ?"

"...... Quá đói bụng có tính không khoẻ không?" Quý Thính vẻ mặt nghiêm túc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!